• Home
  • DESIGN
  • TRUYỆN
  • NGỮ VĂN
  • LOVE

HƯỜNG ANH NGUYỄN

facebook google twitter tumblr instagram linkedin

Lần này, Phượng Hoàng bay có thể coi như là vững vàng, không khiến ta lăn lộn tùng phèo trong tay áo hắn như lần trước, chỉ có điều lộ trình có vẻ hơi xa một chút. Ta nằm trong đó ngủ được hai giấc, tỉnh lại mới cảm thấy tiếng gió vù vù bên tai đã dừng lại, chắc là tới nơi rồi.
"Vị công tử này có phải muốn đi đò?". Chợt nghe thấy một giọng nói khàn khàn già nua vang lên.
"Đúng vậy, làm phiền lão nhân gia". Bỗng nhiên ta thấy lắc lư, chắc là Phượng Hoàng bước lên thuyền rồi. Thì ra đến Ma giới cần phải qua sông.
"Công tử đứng vững chưa, tiên tử trong tay áo cũng bám chắc rồi chứ, lão phu bắt đầu chèo thuyền đây!". Lão hán thét to một tiếng.
"Ừ... tiên tử trong tay áo đã bám chắc rồi chưa?". Phượng Hoàng thong thả lặp lại một lần nữa.
Vì sao cả hai người đều phát hiện ra ta vậy?
Ta trượt ra khỏi tay áo hóa lại hình người, ngẩng đầu nhìn lên, vỗ tay một cái nói: "Ai da! Tối hôm qua sao lại ngủ nhầm chỗ thế này. Thật là tai hại, vô cùng tai hại."
Phượng Hoàng nhếch mép, hất tay ra phía sau không thèm để ý đến ta. Ta cười hắc hắc, đảo mắt nhìn chung quanh, một chiếc thuyền lá nhỏ lảo đảo tiến về phía trước, bên dưới thuyền một giọt nước cũng không có, chứ đừng nói gì đến cả dòng sông, ở giữa hai bờ là một khoảng trống sâu không thấy đáy, mặc dù không thấy nước, nhưng ngồi trong thuyền vẫn có thể nghe được tiếng nước vỗ 'ì ọp' vào đáy thuyền, cũng có thể cảm giác được sự lay động của dòng nước, rất là kỳ dị.
Ta mới vừa vươn tay ra, định thò tay xuống dòng nước vô hình, thì bỗng nhiên không biết bị cái gì đánh vào tay một cái, giật mình thụt tay lại, té ra là một cọng lông phượng đập vào tay ta.
"Đây là Vong Xuyên Hà". Phượng Hoàng thu hồi lông phượng: "Nếu ngươi không muốn làm thức ăn cho u hồn dã quỷ dưới sông thì đứng cho vững."
Ta rụt rè giấu bàn tay đi, ngẩng đầu lên thấy lão gia gia chèo thuyền đang nhìn chằm chằm vào ta, liền vui tươi hớn hở cười lại với lão. Phượng Hoàng ho nhẹ một tiếng, đầu mày cau có: "Tỏa Linh Trâm đâu?"
"Rơi mất rồi". Ta thành thật trả lời, thấy sắc mặt hắn sa sầm xuống, vội vàng bổ sung một câu: "Hôm qua đến Nhân Duyên Phủ đáp mây bay vội quá, chắc là rơi vào đụn mây rồi."
Phượng Hoàng đang định nói, nhưng gia gia chèo thuyền đã mở miệng xen vào: "Lão phu trông giữ Vong Xuyên Hà này cũng có đến vạn năm rồi, đây là lần thứ hai gặp một cô nương tuyệt sắc như thế này."
Ô, gia gia này làm ăn có chút ế ẩm nhỉ! Cả vạn năm mà tổng cộng mới gặp được hai cô nương.
"Còn nhớ hai vạn năm trước từng có một nữ tử tới đây, hỏi xin lão phu một vốc Vong Xuyên Thủy. Nàng kia dung nhan khuynh quốc, mỗi bước chân đi đều có hoa nở, khuôn mặt quả thật tuyệt mỹ nhưng mang đầy đau khổ, chứ không ngây thơ tươi sáng bằng cô nương đây."
"Sau đó thì sao?". Ta hào hứng tò mò hỏi, nghĩ đến nếu là một câu chuyện thú vị thì lúc quay về sẽ kể lại cho Hồ Ly Tiên nghe, hắn nhất định sẽ vô cùng vui thích.
"Sau đó ư? Sau đó ở trên bờ có một vị cẩm y công tử đuổi tới, vội vàng đánh đổ vốc nước trong tay của cô nương kia xuống đất, hai người sau một hồi giằng co, cuối cùng cô nương kia thả người định nhảy vào Vong Xuyên, cẩm y công tử hoảng lên, điên cuồng ngăn cô nương kia lại, sau đó thì hai người đồng thời biến mất không thấy bóng dáng đâu nữa."
"Vong xuyên, vong xuyên, tương vong hồi thủ dĩ thành xuyên". Gia gia than thở.
Thì ra là một câu chuyện đầu hổ đuôi rắn, làm ta mất hứng à. Nhưng mà tên Phượng Hoàng kia tự nhiên lại đưa mắt nhìn ta vẻ mặt có chút đăm chiêu, thâm trầm.
Nói chuyện huyên thuyên một hồi đã sang tới bờ bên kia, Phượng Hoàng lấy một viên linh đan của lão quân ra trả cho gia gia chèo thuyền, đi trước bước xuống thuyền. Lúc ta rời thuyền lo ngẩng đầu nhìn quang cảnh Ma giới nên bước hụt chân, đứng không vững, bổ nhào ra phía trước, may mà tên Phượng Hoàng kia xoay người lại đúng lúc, vừa kịp đỡ được ta.
Ta sờ sờ sống mũi bị đụng đau, vươn người dậy từ lồng ngực hắn. Nhưng thân thể hắn bỗng nhiên sựng lại, rồi đột ngột hất ta ra, xoay người đi một mạch không thèm nhìn lại. Hỉ nộ vô thường, đúng là hỉ nộ vô thường. Ta thiếu chút nữa té lần thứ hai, cố gắng đứng vững lại rồi sải bước đuổi theo sau.
Bầu trời Ma giới hung hăng mà tiên diễm như máu, những ngọn lửa u ám màu xanh lục bay dật dờ khắp nơi, quỷ ảnh thấp thoáng, ta run cầm cập, thì thào trong họng: "Này... Phượng Hoàng, ngươi chờ ta với... ta... ta sợ quỷ."
Phượng Hoàng đi đằng trước cuối cùng cũng dừng bước, quay đầu, lúm đồng tiền nơi khóe miệng lõm xuống, dở khóc dở cười nói: "Một tên yêu tinh như ngươi mà còn sợ quỷ gì chứ."
Ta ngẫm nghĩ, cũng đúng ha. Lại nghĩ tiếp, mà cũng không đúng, ta là tinh linh, đâu phải yêu tinh chứ. May mà Phượng Hoàng cuối cùng cũng không bỏ rơi ta nữa, nên ta cũng không thèm chấp lót tót đi theo sát sau lưng hắn.
Trên đường, Phượng Hoàng dùng phép thuật làm biến đổi hình dáng của hai bọn ta, áo choàng trên người cũng biến thành màu xám tro, còn nói với ta: "Ngươi muốn đi theo ta cũng được, nhưng mà từ hôm nay trở đi, tại Ma giới, ngươi chính là thị nữ theo hầu ta, hầu hạ mọi thứ, ta sẽ bảo vệ ngươi không bị quỷ quái bắt đi". Ta ngẫm nghĩ, mình đã làm thư đồng của hắn suốt một trăm năm, giờ làm thị nữ cũng chẳng khác gì mấy, liền đồng ý luôn.
Bên trong Ma giới náo nhiệt vô cùng, mấy tên yêu quái đi lại trên đường mặc dù về cơ bản đều có hình người, nhưng tóm lại trên thân đều mọc ra thêm một cái gì đó, hoặc là kéo theo một cái đuôi, hoặc trên đỉnh đầu có thêm cặp sừng, hoặc bên mép có đôi răng nanh, ta nhìn no cả mắt, thật là quái dị.
Trước mặt, một tên tiểu yêu quái chỉ cao đến thắt lưng ta bước đến, tay bê một cái khay thật to, nịnh nọt tiến lại gần Phượng Hoàng nói: "Vị Ma gia này, mua một cái đuôi đi. Đều là hàng tươi mới, gắn lên bảo đảm không ai nhìn ra được thân thể thật sự!"
Phượng Hoàng lắc đầu, mắt cũng không thèm liếc một cái. Ta thì hăm hở nhìn ngắm một chút, đúng là nguyên cái khay đuôi thật lớn, phía trên đựng một đống đuôi bò, đuôi dê, đuôi thỏ, đuôi cá, đuôi chim, ta thò tay ra lật lật, mềm mềm âm ấm, quả nhiên tươi mới giống y như thật. Bèn hỏi tên tiểu yêu kia: "Mấy cái đuôi này quả thật không tồi, nhưng chẳng biết có lỗ tai hay không?"





Share
Tweet
Pin
Share
No nhận xét


"Xin hỏi vị tiên giả này là... ?". Phượng Hoàng sắc mặt có chút mất kiên nhẫn, lên tiếng ngắt lời.
Hồ Ly Tiên đuổi theo phía sau giơ tay áo lau mồ hôi, thở hồng hộc xen vào, "Chính là Hồ La Bặc tiên (cà rốt tiên) trước đây bị ngươi thả thỏ ngọc rượt chạy vòng vòng khắp thiên cung này, lão Hồ chứ ai!"
Phượng Hoàng cúi đầu ho khẽ một tiếng, lão Hồ bi thương phẫn nộ nhìn Phượng Hoàng, ôm lấy cái đĩa đựng thi thể Thái Thái, nói: "Ta chỉ biết, tre xấu không sinh được măng ngon, Thiên Gia các ngươi không kẻ nào lương thiện hết. Cha ngươi như vậy, mẹ ngươi như vậy, ngươi cũng như vậy, có lẽ thằng huynh trưởng đêm đến mới xuất hiện của ngươi cũng như vậy."
"Húc Phượng năm xưa tuổi nhỏ không hiểu chuyện, chắc là từng đắc tội với tiên giả, hôm nay ở đây xin bồi tội với tiên giả. Chỉ có điều Thiên Đế – Thiên Hậu là lục giới chí tôn, tiên giả không được phép nhận xét ngông cuồng."
Phượng Hoàng nheo nheo mắt, ánh mắt sắc bén nhìn lướt qua lão Hồ.
Nét mặt Lão Hồ tái mét, nhưng vẫn cố gắng thẳng lưng, trừng mắt lại Phượng Hoàng.
"Chớ vội chớ vội, mọi người hãy giữ hòa khí, từ từ nói chuyện". Hồ Ly Tiên chen vào chính giữa, không bênh bên nào.
Ta nhìn một hồi, cảm thấy chán ngắt, liền đến bên cạnh Phi Tự kéo một tấm đệm ngồi xuống, đang chọn lấy một miếng bánh phù dung chuẩn bị cho vào mồm thì Lão Hồ thu lại ánh mắt 'chan chứa tình cảm' với Phượng Hoàng, chuyển sang nhìn ta: "Đào Đào, thức ăn nhà hắn là thứ không ăn được, mau, từ biệt hắn xong, cùng ta trở về Hoa Giới phục mệnh với hai mươi bốn vị phương chủ."
Phượng Hoàng nghe vậy đảo ánh mắt đầy ẩn ý sang mặt ta, nhân lúc ta vừa đặt miếng bánh phù dung xuống còn bận phủi tay cho sạch mấy mảnh vụn, liền chậm rãi nói: "Gần đây nghe nói Hoa Giới vì một Tinh Linh mà không ngại trở mặt với điểu tộc, kẻ gây ra trận can qua này lẽ nào chính là Cẩm Mịch?"
Ta tròn xoe mắt, khiêm tốn nói: "Chuyện này... ta nghĩ không có khả năng đâu". Tuy rằng chuyện con quạ đen nào đó bắt cóc Hoa Tinh mà Hồ Ly Tiên đã nói quả thực nghe cũng thấy quen quen, nhưng chắc chắn không có liên quan gì tới ta cả.
Lão Hồ run run chòm râu, nói: "Phải thì thế nào? Không phải thì làm sao?"
Phượng Hoàng giương đôi mắt sắc như đao quét nhìn ta từ trên xuống dưới, rồi quay đầu thủng thỉnh nói với lão Hồ: "Hoa Giới mấy ngàn năm không qua lại với Thiên Giới, không ngờ hôm nay hai mươi bốn vị phương chủ chỉ vì một hoa tinh nho nhỏ mà phải đích thân ra tay, có lẽ ngày thường nhất định là do quá bận rộn."
"Đây là việc của Hoa Giới ta, không nhọc Thiên Gia các ngươi hao tâm tổn trí". Lão Hồ ngỏng cao cổ, quả thật, đây đúng là một động tác tự lộ điểm yếu, ta nhìn chằm chằm một cách bất lịch sự vào cái cổ tròn quay ngắn cũn của lão Hồ một hồi lâu.
"Lần này ngươi thực sự cần phải trở về sao?". Phượng Hoàng khẽ hạ mi mắt xuống, nhẹ nhàng vuốt vuốt những đường vân lấp lánh trên tay áo.
Ta ngẫm nghĩ một lát, câu này chắc chắn là hỏi ta, liền đáp: "Đúng vậy."
Phượng Hoàng giương mắt khẽ liếc ta một cái, bình thản ung dung nói: "Như vậy cũng rất tốt. Dạo gần đây, Yêu Ma Giới có xảy ra chút nhiễu loạn, Thượng Đế phái ta đi tuần tra một chuyến. Ngày mai xuất phát rồi, chuyến này đi chắc cũng mất cả năm, nếu ngươi ở lại Thiên Giới, cũng chẳng có người dạy ngươi phương pháp tu tập, vậy cũng lãng phí thời gian, không bằng trở về nhà đi."
Ô, Yêu Ma Giới.
Ta cúi đầu dỏng tai.
Hồ Ly Tiên ở bên cạnh nước mắt lưng tròng thì thào: "Làm sao có thể đi, làm sao có thể đi..."
"Này, Tiểu Đào Đào, cô chào từ biệt hắn xong rồi thì theo ta về thủy kính thôi". Lão Hồ không thể đợi thêm được nữa xoay người đi ra ngoài điện.
Ta ngoan ngoãn nhu thuận đi theo phía sau, mới đi được bốn năm bước, thì sực nhớ ra một chuyện: "Ai da, vẫn chưa thu dọn hành lý!"
Lão Hồ vừa đi vừa nâng cái bụng tròn trịa quay đầu lại nói: "Một tiểu cô nương như cô mà sao còn hồ đồ hơn cả ta vậy, cô có phải là phàm nhân đâu, cần hành lý cái gì chứ. Chỉ cần nhấc tay biến hóa một tí, muốn xiêm y gì mà không có."
"Ặc, không phải là xiêm y, mà chính là kinh quyển". Lão Hồ nghe xong lời giải thích của ta cuối cùng cũng dừng bước chân, hai mắt trợn tròn, miệng há hốc, kinh ngạc nói: "Kinh quyển?"
Ta thành khẩn gật gật đầu: "Một trăm năm nay, ta học được không ít tâm pháp tu tập, nhưng còn vài quyển sách kinh chú vẫn chưa hiểu thông suốt, muốn mang về để còn có thể thỉnh giáo Trường phương chủ một chút."
Tiện đà quay đầu lại, ánh mắt khẩn thiết hiếu học nhìn về phía Phượng Hoàng ở phía trong điện, hỏi: "Nếu ta mang vài quyển sách trong Tỉnh Kinh Các đi, chẳng biết có được không?"
Phượng Hoàng trầm ngâm một lát, khóe miệng cong lên, vân đạm phong khinh nói: "Hiếm thấy ngươi một lòng hướng học, ta tất nhiên là rất vui mừng, các thư quyển trong Tỉnh Kinh Các ngươi cứ tùy ý chọn lựa mà lấy đi."
"Lão Thiên quả đúng là mở mắt rồi, Tiểu Đào Đào ngoại trừ vui chơi ra cuối cùng cũng biết phải cầu tiến một chút rồi!". Lão Hồ túm lấy vạt áo, nước mắt đầm đìa, cất giọng trấn an: "Nếu vậy, thì ngày mai chúng ta đi. Đào Đào cứ đi thu dọn cho đầy đủ, chớ có sợ nặng, lấy nhiều thiên thư (sách trời) một chút, lão phu sẽ vác giúp cô."
Ban đêm, lão Hồ tá túc tại Nhân Duyên Phủ của Hồ Ly Tiên. Ta ở Tỉnh Kinh Các thắp Trản Huỳnh Đăng, ra vẻ lục lọi tìm kiếm cho có lệ, sau cùng nhặt lấy hai quyển sách nhỏ mỏng dính, cảm ơn tiểu tiên quan trông coi Tỉnh Kinh Các. Lúc ra cửa qua khỏi hành lang bằng đá, liền vứt sách lại trên bờ Lưu Tử Trì, chạy ào đến sương phòng dạ tẩm của Phượng Hoàng.
Nói thật, ta sống ở Hoa Giới bốn ngàn năm, ở Thiên Giới một trăm năm, nhưng lại không biết phong cảnh Ma Giới là như thế nào.
Làm sao mới có thể không bị Phượng Hoàng phát hiện ta theo hắn đến Ma Giới đây? Ta đứng trong sương phòng không một bóng người đắn đo một chút, rồi dứt khoát không do dự hóa thành hình dạng thật của mình, nấp vào ống tay áo bộ cẩm bào của Phượng Hoàng mà Phi Tự đã giặt hồ sạch sẽ gấp xếp gọn gàng đặt trên đầu giường.
Cũng may ta nấp kịp lúc, vừa mới chui vào tay áo, liền nghe thấy tiếng cửa phòng mở ra, chắc là tên Phượng Hoàng kia từ Tẩy Trần Điện trở về.
Ta cố nín thở, không dám nhúc nhích, Phượng Hoàng pháp lực cao cường, chớ để cho hắn phát hiện mới được.
Trong lòng phập phồng lo sợ chờ đợi một hồi, ngoại trừ tiếng ngọn đèn cháy tí tách và tiếng lật sách ra, hoàn toàn không thấy một tiếng động lạ nào nữa. Ha ha, thì ra gã Phượng Hoàng này cũng có lúc sơ suất.
Ta liền yên tâm tìm một góc mềm mại êm ái trong tay áo để đi gặp chu công. Đang lúc ngủ ngon lành, thì bỗng nhiên cảm thấy một trận thái sơn áp đỉnh, trên người giống như bị một vật gì đó đè lên, ta vô cùng bực bội chuyển người tỉnh dậy, hít hít ngửi ngửi, khụ, là mùi ẩm mốc của một quyển sách cổ lâu đời.
Tên Phượng Hoàng này lại đem quyển sách cũ xì vứt lên trên cẩm bào nơi đầu giường! Vừa khéo đè lên ngay chỗ tay áo nơi ta núp.
Trước khi đi ngủ mà đọc sách đúng là không phải thói quen tốt. Để tránh gây ra tiếng động, ta chỉ đành chịu khổ, cả đêm không dám nhúc nhích.
Khó khăn lắm mới đợi được lão gà trống cất tiếng gáy, Liễu Thính, Phi Tự bước vào hầu hạ Phượng Hoàng rời giường, chẳng biết ai lấy quyển sách mốc trên đỉnh đầu ta mang đi, ta đang vô cùng cảm kích, thì chợt nghe Phi Tự nói: "Ai da, áo choàng này sao dính đầy bụi vậy."
Liễu Thính nói: "Chắc là quyển sách cũ kỹ này không phủi bụi sạch sẽ nên dính sang đó."
Phi Tự lại nói: "Điện hạ, không bằng đổi chiếc cẩm bào khác cho ngài có được không."
Phượng Hoàng "ờ" một tiếng nho nhỏ.
Đùng đoàng đoàng, ngũ lôi oanh đỉnh! Làn trúc múc nước, công dã tràng. Ta vận khí lên não, phải bình tĩnh, bình tĩnh...
"Bộ kim sắc này điện hạ thấy thế nào?"
"Hơi chói một chút."
"Uhm, vậy bộ tử sắc này chắc điện hạ sẽ thích?"
"U ám quá."
"Hay là bộ màu đỏ này, điện hạ thấy sao?"
"Hơi lòe loẹt."
Nghe hai người Phi Tự, Liễu Thính lục tung cả tủ áo, ta nhắm mắt vận khí, nội vận một tiểu chu thiên, lại vận một đại chu thiên.
Cuối cùng nghe thấy một âm thanh ung dung tự tại, nói: "Hay là cái này đi, dính chút bụi cũng chẳng có gì to tát."
Liễu Thính giũ cẩm bào ra, rồi khoác lên người gã.
Ta núp trong tay áo hoảng hốt một phen.
Bình tĩnh lý trí như ta, bình tĩnh lý trí như ta.


Share
Tweet
Pin
Share
No nhận xét


Ta đập thùm thùm lên cánh cổng to đỏ choét của Nhân Duyên Phủ, tiểu tiên thị gác cửa trông thấy ta thì ngẩn cả người, đỏ mặt ngượng ngùng nói: "Vị tiên tử này có phải đến tìm tiên nhân nhà ta không? Thật không đúng lúc tiên nhân của ta hôm nay có khách, không bằng tiên tử hôm khác trở lại đi."
Ơ, ta ra vào Nhân Duyên Phủ này tốt xấu cũng có đến trăm năm, đều là tiểu tiên thị này mở cổng, hôm nay sao lại làm như không nhận ra ta vậy, lẽ nào... Ta nhìn hắn lòng đầy thương cảm, thì ra cái chứng hay quên của Hồ Ly Tiên cũng là một căn bệnh lây lan.
"Ta là Cẩm Mịch. Nếu Nguyệt Hạ Tiên Nhân đã hẹn người khác, ngày mai ta trở lại vậy."
Tiểu tiên thị gác cổng miệng há hốc, đứng ngây ngốc tại chỗ như khúc gỗ.
Ta xoay người định đi, nhưng khúc gỗ kia lại giơ tay ra chặn ta lại, rồi đột nhiên hắn giống như cảm thấy không được ổn cho lắm, liền rụt tay về, sốt ruột nói: "Cẩm... Cẩm... Cẩm Mịch?!"
Ta thương hại gật gật đầu.
Hắn cũng thương hại thì thào: "Quả nhiên nam biến thành nữ, nam biến thành nữ, nam biến thành nữ, càng ngày càng suy đồi..."
Đương lúc chúng ta còn đang thương hại lẫn nhau thì Hồ Ly Tiên người chưa tới mà tiếng đã tới: "Có phải Cẩm Mịch đến không?"
Ta còn chưa kịp lên tiếng trả lời, Hồ Ly Tiên đã cỡi một đóa mây hồng bay tới cửa, nhìn thấy ta nét mặt cũng sửng sốt, tiện đà quan sát một cách kỹ lưỡng: "Chậc chậc chậc! Húc Phượng nhà ta nuôi nữ oa oa này lớn nhanh ghê! Nhanh quá nhanh quá!"
Ta bỗng cảm thấy có điều gì đó bất bình thường, sờ tay lên đầu, hóa ra cây Tỏa Linh Trâm ta cài sáng nay chẳng biết biến đi đằng nào, khó trách chả ai nhận ra ta. Cây trâm này có lẽ là lúc đáp mây trên đường bay đi vội quá ta làm rơi mất rồi, chẳng sao, chỉ là một cây trâm thôi mà.
Ta cười ha ha, tiên thị trông cửa lại hít một hơi quay mặt đi chỗ khác. Hồ Ly Tiên ân cần nói: "Vào đây vào đây, chúng ta vào trong nói chuyện."
Ta thấy Hồ Ly Tiên lần này hình như gầy đi rất nhiều, hai ống tay áo bay phất phơ, cái đuôi cũng không còn trơn bóng bồng bềnh như trước kia, liền chúc mừng nói: "Nguyệt Hạ Tiên Nhân dạo này giảm cân rất có hiệu quả, thật là đáng mừng."
Hồ Ly Tiên mặt mày ủ dột, dừng bước lườm ta một cái: "Lẽ nào lúc trước nhân gia béo ú sao?"
Không đợi ta lên tiếng đã nói tiếp: "Đều tại điểu tộc kia, mấy ngày nay toàn đưa tới mấy con gà nhỏ còn hơn cả chim bồ câu, gầy xơ gầy xác. Ta ngày nào cũng ăn không đủ no, đêm đến đều vì đói quá mà ngủ không được yên, mấy hôm trước còn đói đến mức ngất đi nên đã bỏ lỡ chuyện đại sự của ngươi."
Thảo nào hôm nay mới gọi ta tới.
"Ơ, lẽ nào là bệnh gà toi?". Ta hiếu kỳ.
"Cũng không phải, việc này nói đến thì dài lắm. Nghe nói, một trăm năm trước, một con quạ đen của điểu tộc đã bắt cóc một tinh linh của Hoa Giới. Trường phương chủ Mẫu Đơn của Hoa Giới đến đòi người, thủ lĩnh điểu tộc liền đem tất cả những con quạ đen – từ đang bay trên trời cho đến trứng chưa nở – tra khảo một lượt, tất cả đều nói chưa từng làm chuyện này. Nhưng Trường phương chủ một mực khẳng định rằng có một tiểu hoa tinh chính mắt thấy việc này. Thủ lĩnh điểu tộc cảm thấy xấu hổ và giận dữ liền cãi vã vài câu, Trường phương chủ nổi cơn thịnh nộ, bảo là Khổng tước – thủ lĩnh điểu tộc – bao che thuộc hạ, sau đó hai bên nảy sinh hiềm khích. Trước đây, thức ăn của điểu tộc ngoại trừ sâu bọ ra thì chính là các loại ngũ cốc hoa lá; sau sự việc trên, Trường phương chủ ra lệnh cắt đứt nguồn thức ăn của điểu tộc, tuyên bố ngày nào điểu tộc còn không giao hoa tinh kia ra, thì ngày đó hoa giới không cung cấp thức ăn nữa."
"Loài gà cũng thuộc điểu tộc, thế nên, cạn lương thực thì ăn ít, lúc này có thể lớn cỡ con bồ câu chắc cũng đã cố tranh ăn rất nhiều rồi."
"Rắc rối nhỉ". Ta thở dài thông cảm. Trường phương chủ xưa nay tính tình nóng nảy, thủ lĩnh điểu tộc kia ngàn lần vạn lần không nên, thực sự không nên chống đối lão nhân gia người.
"Ừm, Hoa-Điểu tranh chấp, hại cập hồ ly! Lão phu thật là oan khuất". Hồ Ly Tiên đang bày tỏ nỗi bất mãn một cách bừng bừng khí thế, bỗng nhiên đổi giọng, "Đi đi đi, chúng ta đi nghe kịch thôi."
Vở kịch hôm nay nghe chính là một vở mới tên là "Võ Tòng đả hổ ", vừa mới nghe được tiếng nam tử thô lỗ trong Quan Trần Kính quát lên: "Con hổ kia! Mày trốn chỗ nào!" ngoài cửa liền xuất hiện một cái bóng màu vỏ quýt tiến vào, tiểu tiên thị trông cửa theo phía sau sốt ruột gào lên: "Ái! Vị tiên gia này sao lại vô lễ xông vào nhà người ta như vậy! Đã nói tiên nhân nhà ta hôm nay có khách..."
Quả quýt kia sau khi vào liền đóng cửa cài then, cuối cùng, còn thậm thụt dò xét phía bên ngoài một lát, rồi dường như xác nhận không có người theo sau, mới yên tâm thở phào cuộn tròn thân thể xoay tít vòng tròn hiện ra.
"Lão Hồ!"
"Lão Hồ!"
Ta và Hồ Ly Tiên đồng thanh thốt lên.
Lão Hồ nhấc chung trà uống một ngụm cho thông giọng, sau khi đã khát mới vỗ vỗ vào ngực nói: "Hồng Hồng a, làm ta sợ muốn chết! Ngươi có biết ta vừa gặp ai hay không?" (Hồ Ly Tiên tên là Hồng Hồng)
"Không phải là Thỏ Ngọc của Quảng Hàn Cung chớ?". Hồ Ly Tiên tuy rằng vẻ mặt 'nhất định là đúng', nhưng vẫn rất phối hợp chống cằm tỏ vẻ hứng thú muốn biết.
"Không phải nó thì ai!". Lão Hồ mặt mày tái mét, "Con thỏ này gần cả ngàn năm không gặp, béo lên rất nhiều, không biết là đã làm hại bao nhiêu cây củ cải rồi! Hằng nga tiên tử sao không quản nó vậy không biết. May mà ta chạy nhanh, may thật may thật."
"Nhưng không biết hôm nay ngọn gió nào lại thổi lão huynh đến chỗ ta lịch kiếp nạn này vậy?". Hồ Ly Tiên vỗ vỗ vào bụng lão Hồ.
Lão Hồ thổn thức: "Ài, lão phu lần này thảm hại đến nơi rồi. Ta bị Trường phương chủ đuổi ra khỏi thủy kính. Nghĩ tới nghĩ lui hay là đến nương nhờ chỗ lão huynh."
Ta cùng lắm chỉ rời khỏi Hoa Giới có một trăm năm, sao lại xảy ra nhiều chuyện thế này. Trường phương chủ đúng là có chút cứng rắn. Ta hỏi lão Hồ: "Trường phương chủ vì sao lại đuổi lão ra vậy?"
"Vị tiên tử này là... ?". Lại một người nữa không nhận ra ta...
"Cẩm Mịch.". "Tức phụ nhi (cháu dâu) của ta". Ta và Hồ Ly Tiên lại đồng thanh trả lời.
Lão Hồ xoắn xoắn ria mép: "Cẩm Mịch? Là ai?"
Ta nhìn trời, nói: "Ta là Đào Đào."
Nghe vậy, ba tầng thịt trên bụng lão Hồ run lên kịch liệt ba cái, "Tiểu Đào Đào?!"
Ta gật đầu.
"Ôi chao ơi! Tiểu tổ tông của ta ơi! Cô hại ta thật thảm! Sao không nói lời nào mà đã biến mất tăm. Hai mươi bốn vị phương chủ thiếu chút nữa đã lột da củ cải già nua ta rồi! Hôm nay giáng cái tội trông nom bất lực lên đầu ta, phái ta đi ra ngoài tìm cô, còn nói là nếu tìm không ra sẽ ném ta vào hang thỏ, thật khổ thân ta...". Lão Hồ nước mắt đầm đìa.
Ha ha, hóa ra ta cũng có trọng lượng đó chứ, không khỏi cảm thấy có chút thụ sủng nhược kinh.
Lão Hồ không nói hai lời túm chặt cánh tay dưới nách ta: "Đi đi đi, cô lập tức trở về với ta. Cái mạng già này của ta có thể giữ lại rồi."
Nhưng Hồ Ly Tiên lại không bằng lòng: "Này! Lão hồ đồ kia muốn dẫn Nhị điệt tức phụ của ta đi đâu!"
"Nhị điệt tức phụ?". Lão Hồ vô cùng kinh ngạc nhìn ta chằm chằm, tiếp đó vô cùng đau đớn nói: "Tiểu Đào Đào ơi! Không phải cô bị lão hồ ly mắt mũi kèm nhèm này buộc nhầm hồng tuyến rồi chứ? Nhị điệt tử nhà lão có tướng đào hoa, tương lai cơ thiếp e rằng không phải mười thì chí ít cũng đến bảy tám phòng. Chúng ta mau đi tìm Thái Thượng Lão Quân mượn thanh kiếm chặt đứt sợi hồng tuyến này thôi."
"Ài?". Ta nghe mà lùng bùng cả lỗ tai, liền nói: "Ta chỉ theo Phượng Hoàng học nghệ mà thôi."
Lão Hồ chợt dừng chân: "Thật chứ?" Thấy ta gật đầu, nếp nhăn trên mặt lão cuối cùng cũng giãn ra một chút, "Ha ha, vậy mau đi từ biệt hắn rồi theo ta về Hoa Giới."
Mặc dù lão Hồ thường ngày di chuyện ục ịch, nhưng bữa nay đi đứng lại vô cùng nhanh nhẹn, vèo vèo vèo đã đằng vân đưa ta về Tê Ngô cung, Hồ Ly Tiên bay theo sau vừa đuổi vừa gào.
Vào đến Tê Ngô cung lại đang đúng lúc dùng bữa. Phượng Hoàng xưa nay vốn là người quen thong thả ung dung nên không khỏi bị "cuộc truy đuổi" của bọn ta làm cho kinh động, giơ đôi đũa bạc ngẩng đầu dừng luôn tại chỗ.
Thật bất ngờ, lão Hồ sau khi vào điện, liên buông tay ta ra, chạy thẳng đến chỗ bàn ăn, ôm lấy đĩa rau rồi bắt đầu khóc òa: "Thái Thái (rau) ơi, Thái Thái mệnh khổ của ta ơi, mới có hai ngày không gặp, sao ngươi đã bị hạ độc thủ rồi! Những thiên thần đoản mệnh lòng dạ hiểm độc này! Tạo nghiệt mà..."
Ack... Ta quay ra chung quanh cười hắc hắc, rồi ngồi xuống cạnh lão Hồ hỏi: "Thái Thái lại là ai nữa?"
"Chính là Kê Mao Thái (cải bẹ trắng) tình lang của rau hẹ muội muội ở thửa ruộng bên cạnh thủy kính đó! Lúc cô còn nhỏ, hắn còn từng khen cô có linh khí đó". Lão Hồ nước mắt lưng tròng lên án.
Ta nhìn lại đĩa rau xào ướt mỡ xanh mướt, nghiêm túc nói: "Nói như thế, nhìn cũng có chút quen quen. Nhưng mà, làm sao lão nhận ra được?"
"Thái Thái có lá màu xanh xanh, cành trắng trắng, trên đầu tròn tròn, chính giữa mềm mềm. Chính là như cái này!". Lão Hồ một mực chắc chắn.
"Cải bẹ trắng chẳng phải đều có hình dạng như vậy hay sao?". Liễu Thính đứng bên cạnh rụt rè hỏi một câu.
"Xin hỏi vị tiên giả này là... ?". Phượng Hoàng sắc mặt có chút mất kiên nhẫn, lên tiếng ngắt lời.



Share
Tweet
Pin
Share
No nhận xét

Mấy ngày gần đây, tâm tình Phượng Hoàng dường như không được vui vẻ, đặc biệt là mỗi lần nhìn thấy ta, nhãn thần rõ ràng hiện lên hai chữ "chán ghét", lại còn in đậm in nghiêng. Do đó, ta đoán đại, chắc chắn là đố kị rồi.
Phượng Hoàng, tên quan sai hời hợt kia, đã làm quan ở Lục Giới ước chừng một vạn năm nay, có lẽ đã quá quen với việc được ngàn người ngưỡng mộ vạn người khuynh đảo, nhưng hôm nay lại có một Nguyệt Bội Tinh Sứ lọt lưới không bị hắn mê hoặc, trái lại để mắt đến ta, tự nhiên khiến hắn trong lòng không được thoải mái là phải.+
Ta nghĩ rồi, mình chỉ là một loại trái cây thấp kém có chút trình độ, nên quyết định cất cây "Tỏa Linh Trâm" (*) kia đi, dùng một đoạn thân bồ đào làm trâm cài, bộc lộ thân thể thật sự, để người khác khỏi nhận nhầm mình là nam thần tiên, tránh gặp phải một tiểu tiên cô khác lại mê ta giống Nguyệt Bội, cũng đỡ cho lòng tự trọng của Phượng Hoàng lại thêm một lần bị đả kích.
(*) Chú giải thêm về "Tỏa Linh Trâm": Đúng như tên gọi của nó: Tỏa = khóa, xiềng, xích; Linh = tâm linh. Cây trâm này là một dạng bùa chú mà Trường phương chủ Mẫu Đơn lừa Cẩm Mịch cài lên tóc để ngăn ko cho em ấy trổ mã, để tránh Cẩm Mịch bị 'người ngoài' dòm ngó. Thế nên, em ấy mới có bộ dạng của một đứa con nít 10 tuổi như vậy.
Ta cài nhánh cây bồ đào ngày ngày ra vào Tê Ngô cung, nhưng sắc mặt gã Phượng Hoàng kia cứ càng ngày càng kém, ngay cả sắc mặt của các tiên nga tỷ tỷ trong Tê Ngô cung cũng không tốt lên được, chỉ có các tiểu tiên thị hễ gặp ta thì gương mặt lúc nào cũng mừng rỡ ửng lên một màu hồng giống màu trứng Chu Tước.
Hôm nay, một vị tiên nga tỷ tỷ đến quét dọn Tẩy Trần Điện cứ đưa mắt quan sát ta cả buổi, rồi trịnh trọng tuyên bố: "Cẩm Mịch, ngươi quả nhiên là chiêu ong dụ bướm."
Sao? Lời này nghe có chút kỳ quái, thân là hoa cỏ rau quả như chúng ta đương nhiên là phải chiêu ong dụ bướm rồi, nếu không ong không bướm lấy ai mà thụ phấn, rồi làm sao ra hoa kết trái đây? Không có kết trái, thì bồ đào ta ở đâu chui ra?
Thế là, ta liền thản nhiên đáp: "Ha ha, đây là bổn phận của ta, chuyện nên làm, chuyện nên làm."
Tiên nga tỷ tỷ ngẩn ngơ tại chỗ, Phi Tự đứng bên cạnh ho một tràng dữ dội: "Cẩm Mịch, thiếu suy nghĩ không phải là lỗi của ngươi, chẳng qua là thiếu suy nghĩ lại thêm bộ dạng như vậy, thực là thẹn với cái thân xác đẹp đẽ bên ngoài của ngươi."
Đang định mở miệng, lại nghe phía sau có tiếng cười nhạt, tiên nga tỷ tỷ và Phi Tự vội vàng đứng dậy, theo quy củ lập tức đứng dẹp sang một bên, ta quay đầu lại nhìn, thì ra là Phượng Hoàng không biết đã trở về từ lúc nào, đang đứng ở phía sau lưng ta.
Ta ngắm nghía một lượt, gã này hôm nay sắc mặt hoàn hảo, khóe miệng thấp thoáng một lúm đồng tiền mờ nhạt, hắn cũng liếc nhìn ta, vân đạm phong khinh phất ống tay áo nói: "Lui xuống hết đi."
"Dạ". Phi Tự và tiên nga tỷ tỷ khom người lui ra.
Ta cũng định theo đi ra ngoài, nhưng Phượng Hoàng ngăn ta lại: "Ngươi đi rồi, lấy ai mài mực đây?"
Ta bĩu môi, cầm lấy thỏi mực thơm mài mài trên nghiên mực xăm xắp nước, Phượng Hoàng ngồi bên cạnh chấp bút quẹt quẹt quẹt rồi bắt đầu vùi đầu vào công văn, đột nhiên lên tiếng mà không thèm ngẩng đầu lên nhìn ta: "Hay là cài Tỏa Linh Trâm lên như cũ đi."
"Gì?". Lại có chuyện gì nữa đây?!
Đầu mày hắn khẽ chau lại, nhíu đôi mắt dài hẹp nhìn ta, "Sao? Không muốn ư?"
Cái tên này khí thế đè đầu cưỡi cổ người khác quả nhiên là lợi hại, ta vội vàng nói: "Ta thực sự không phải cố ý muốn ưa nhìn hơn người khác đâu, hoàn toàn trùng hợp, trùng hợp thôi mà."
Phượng Hoàng ngẩn ra, rồi không nhịn được phì cười, đưa tay búng lên trán ta một cái 'póc', "Ngươi đó... vô tâm vô phế..."
Quả nhiên là một tên Điểu nhi hỉ nộ vô thường.
"Đây là thiếp mời thúc phụ nhờ ta đưa cho ngươi". Hắn rút một tấm thiệp đỏ chói từ trong ống tay áo ra đưa cho ta.
Ta nhận lấy tấm thiệp mở ra đọc, là hồ ly tiên hẹn ta ngày mai giờ Tỵ đến Nhân Duyên Phủ uống trà nghe kịch.
Thật ra, lần này chuyện Kế Đô Tinh Quân tới cửa cầu hôn chấn động như vậy, hận không thể truyền khắp mọi ngõ ngách xó xỉnh. Một người tính tình thích náo nhiệt như Hồ Ly Tiên chắc hẳn đã biết từ lâu, ta nghĩ, nhịn tới ngày hôm nay mới có hành động quả thật chẳng dễ dàng gì. Chỉ có điều bình thường Hồ Ly Tiên hễ gặp chút chuyện gì vui đều trực tiếp chạy tới Tẩy Trần Điện tìm ta, hoặc là sai tiểu tiên thị truyền lời bảo ta qua Nhân Duyên Phủ, sao hôm nay tự nhiên trịnh trọng thế này.
Định hỏi Phượng Hoàng, thế nhưng nhìn cái bộ dạng bận bịu của gã, ta chẳng dại gì mà tới gần để bị bẽ mặt, thây kệ đi.
Hôm sau, ta giấu một thỏi mực thơm nhất phẩm màu xanh đen của Tẩy Trần Điện vào trong tay áo để làm quà, rồi lên đường đến Nhân Duyên Phủ. Cơn mưa nhỏ rả rích vừa mới tạnh, một cái cầu vồng bảy màu sặc sỡ treo lơ lửng bên ngoài Tê Ngô cung tạo nên một cảnh đẹp tuyệt vời.
Ta vốn không thích cưỡi mây đạp gió, lần này thấy quang cảnh như vậy, trong lòng vô cùng thích chí, liền thủng thỉnh bước đi trên chiếc cầu vồng kia, tiện đường ngắm cảnh luôn. Thế nhưng, ta quên mất một điều, phàm là những thứ đẹp đẽ chỉ nên đứng ở xa xa mà nhìn, chứ đến gần quá thì sẽ thấy không thực, thí dụ như cái cầu vồng này nè, nhìn từ xa bảy màu mê ly trông rất đẹp mắt, nhưng mà đi tới mới phát hiện rất là trơn trợt, sơ sẩy không đứng vững một tí, ta liền 'oạch' một cái trượt từ đầu này sang tới đầu bên kia.
Tới phía bên kia của cầu vồng, ta vất vả đứng dậy, chưa kịp chỉnh đốn áo xống cho đàng hoàng đã bị cảnh đẹp trước mắt làm cho mê hoặc.
Trong không gian im lặng vắng vẻ, một mảng rừng xanh thẫm tươi tốt bao bọc chung quanh một hồ nước màu nâu đậm y như chén thuốc nước đắng nghét, sóng gợn lăn tăn. Bên hồ có một bầy hươu sao nằm ngồi đủ kiểu, thong dong nhàn hạ. Một chú hươu con trong bầy thính tai nghe tiếng động, hai tai khẽ động đậy, đôi mắt xoe tròn quay sang nhìn về phía ta, có lẽ cảm thấy sắc mặt ta hiền lành không có ác ý liền quay mặt về chỗ cũ.
Qua khe hở của cái đầu nó, ta nhìn thấy một cái đuôi cá, một cái đuôi cá trên bờ. Ô, làm thế nào mà ngày nay đến cả cá cũng bị bức lên bờ vậy kìa? Đây đúng là một hiện tượng suy thoái môi trường khiến người ta đau lòng đứt ruột mà.
Nhưng khi bước lại gần nhìn thử, ta nhìn thấy một cái đuôi cá, không hẳn, là nhìn thấy một con người, hình như cũng không đúng lắm. Hắn có nửa người dưới là một cái đuôi cá với những cái vẩy lấp lánh, nhưng nửa người trên lại một thiếu niên hình người mặc áo trắng, đang nhắm mắt gối đầu trên bụng của một con hươu sao say giấc nồng.
Chỉ mới vừa nhìn thì người nọ đã tỉnh dậy rồi. Đôi mắt trong veo mê mẩn nhìn ta.
Ta chỉ chỉ vào cái đuôi của hắn, phấn khích nói: "Đúng là một cái đuôi không gì sánh bằng nha!"
Người nọ cũng nhìn vào cái đuôi của mình, nói: "Thường thôi, thường thôi." Thái độ khiêm tốn.
Bầy hươu sao chung quanh thấy hắn tỉnh dậy, lập tức ngoan ngoãn dừng mọi động tác rồi từng con một tiến gần đến bên cạnh. Cảnh tượng như vậy, ta hiểu nè, người này chắc chắn là một tiên quan chăn hươu.
Trong chớp mắt, cái đuôi cá to lấp lánh ánh bạc kia không biết đã hóa thành hai bắp đùi từ khi nào, chỉ thấy vị tiên quan chăn hươu đã đứng dậy thong thả sửa sang lại vạt áo. Vừa nãy nằm nên không nhìn thấy, bây giờ đứng lên ta mới phát hiện vị tiên quan này chiều cao cũng ngang ngửa Phượng Hoàng.
Ta ngẩng đầu hỏi hắn: "Đàn hươu này tiên quan chăn rất tốt, mập mạp khỏe mạnh. Chỉ là không biết chúng được đưa đến Thiện phòng của vị tiên quan nào?"
Vị tiên quan kia trấn định lại: "Chăn hươu? Thiện phòng?". Thần sắc hơi có vẻ ấm ức.
Ta giật mình, chẳng lẽ đã chạm đến nỗi đau thầm kín của hắn? Phẩm giai của thần tiên chốn thiên giới vô cùng sâm nghiêm, rất được chú trọng. Một tiểu ngư tiên quan làm việc chăn thả có lẽ là một cấp bậc không cao, lần này bị ta trực tiếp gọi thẳng ra như vậy chắc là mất mặt lắm. Tỉ như người làm quan ở phàm giới vậy, từ tể tướng cho tới cửu phẩm, lúc gặp nhau đều nhất định phải chắp tay khiêm tốn gọi đối phương một câu: "[tên gì đó] đại nhân", bất phân cao thấp, để cho những vị tiểu quan cấp thấp cũng không đến mức xấu hổ.
Lần này là ta sơ suất quá, vội vàng chữa thẹn nói: "Ha ha, chức vụ này của thượng tiên quả thật rất có tiền đồ. Nhớ năm xưa Tề Thiên Đại Thánh Tôn Ngộ Không bắt đầu từ chức bật mã ôn chuyên nghề chăn nuôi mà phô diễn tài năng, sau đó đến Tây Thiên lấy kinh thật là nở mày nở mặt. Nghe nói Phật tổ còn phong làm 'Đấu Chiến Thánh Phật'. À, còn có bát tiên Trương Quả Lão, hình như trước khi thành tiên cũng từng chăn lừa. Cho nên, Cẩm Mịch đoán rằng tiền đồ của thượng tiên vô cùng hứa hẹn!"
Vị tiên quan kia cúi đầu trầm tư chốc lát, rồi bất chợt cười tươi rói: "Nhờ tiên tử diễn giải, thật sự khiến tại hạ đột nhiên sáng tỏ, thấu hiểu mọi chuyện. Đa tạ, đa tạ."
Ta xúc động chắp tay, tiêu sái trả lời: "Thượng tiên khách khí rồi."
"Tiểu tiên tự Nhuận Ngọc, chẳng biết tiên tử xưng hô thế nào?". Tiểu ngư tiên quan mỉm cười thật đẹp.
"Tại hạ Cẩm Mịch". Ta nhấc tay lên, thỏi mực thơm xanh đen trong tay áo bất cẩn rớt ra ngoài, ta vỗ trán, nhớ tới lời mời của hồ ly tiên, lề mề ở đây nãy giờ, chắc cũng mất cả canh giờ rồi ấy chứ.
Ta vội vàng nhặt thỏi mực lên rồi nói lời từ biệt với tiểu ngư tiên quan. Sợ phải đi trên cái cầu vồng trơn trợt kia bị té nữa, nên bước trên mây nhắm hướng Nhân Duyên Phủ mà đi.
Share
Tweet
Pin
Share
No nhận xét


Ở dưới phàm thế, diễn viên hát tuồng Côn Sơn cất giọng lanh lảnh: "Lưu quang dung dịch bả nhân phao, hồng liễu anh đào, lục liễu ba tiêu..."
Ghé mắt vào Quan Trần Kính (*), hồ ly tiên ôm một cái đuôi cuộn tròn sáng rực trơn bóng, híp mắt ngâm nga theo 'ưm ưm' trong miệng, ta cũng ghé mắt vào Quan Trần Kính nhìn, chống cằm, gật gà gật gù... ngủ vô cùng hăng hái.
(*) Kính để nhìn xuống trần gian.

Một trăm năm này, vì mục đích tu linh lực, ta làm chân thư đồng sai vặt đi theo gã Phượng Hoàng kia thực sự lãng phí rất nhiều khí lực, thời gian thảnh thơi nhàn rỗi như thế này quả thực không nhiều lắm, thế nên, giấc ngủ gà gật này của ta vô cùng sảng khoái.
Hễ vui vẻ mà có thừa thì không khỏi sinh ra lạc vào cảnh mộng. Trong mộng, ta – chân đạp trên mây, tiên hạc bay lượn trên đầu, rốt cục công lực có thành tựu viên mãn phi thăng làm thượng tiên. Trên trời chư vị thần tiên lũ lượt kéo tới chúc mừng, ngay cả Quán Khẩu Nhị Lang Chân Quân cũng dẫn theo Thiên Cẩu đến chúc tụng, con Thiên Cẩu béo ú chắc nịch vừa thở hồng hộc vừa chảy nước dãi, khiến chúng thần tiên vui cười không dứt, ta nhất thời cao hứng nên cũng đem sủng vật (thú cưng) của mình ra khoe - một con quạ bự chảng đen thui.
Kéo kéo lông đuôi của nó, ta ra lệnh: "Tiểu Phượng, hót một bài cho các thượng tiên nghe xem". Tiểu Phượng quào quào móng vuốt, chân giơ cao lườm ta một cái, im lặng, hằm hằm.
Ta quay sang chư tiên cười hi hi hai tiếng, "Điểu nhi này vừa mới bị nướng, chắc là cổ họng bị nướng khô rồi."
Lời còn chưa dứt, tiểu Phượng đã vỗ cánh bay lên, móng vuốt sắc bén bấu vào búi tóc của ta, lạnh lùng niệm chú: "Mài mực xong chưa? Pha trà xong chưa? Thái Âm Kinh học thuộc lòng chưa? Linh lực không cần nữa phải không?"
Ta giật mình một cái, hai mắt mở toang, thấy ngay một đôi mắt tròn xoe sáng lấp lánh trước mặt, lại giật mình cái nữa.
Ta bật người ra sau, suýt nữa làm rơi Quan Trần Kính, kéo giãn cự ly ra mới nhìn rõ chủ nhân của cặp mắt to tròn kia, một tiểu tiên cô hoảng hốt đỏ mặt đứng ở trước mặt ta, ánh mắt không ngừng nhìn khắp mặt ta. Ta ngơ ngác chẳng hiểu gì cả.
Động tác này tất nhiên sẽ làm kinh động đến hồ ly tiên đang nghe hát kịch, hồ ly tiên tắt Quan Trần Kính, khúc hát trong kính bị ngắt im bặt.
"Ha ha, Tử Khí Tinh Sứ có khỏe không, hôm nay sao rỗi rảnh đến thăm lão sinh thế này?". Hồ ly tiên nhiệt tình hồ hởi tiến lại gần.
Tiểu tiên cô lại lúng túng mặt đỏ ửng lên, vặn vẹo chiếc khăn gấm trong tay, cất giọng trong veo nói: "Xin ra mắt Nguyệt Hạ Tiên Nhân, tiểu tiên là Nguyệt Bội, Tử Khí là tỷ tỷ của tiểu tiên, tiểu tiên. . . tiểu tiên. . . tiểu tiên. . ."
Ơ, tiểu tiên cô này nói chuyện sao lại có tiếng vọng lại thế này?
Hồ ly tiên vỗ tay, vui vẻ nói: "Nguyệt Bội Tinh Sứ có phải đến để xin hồng tuyến hay không?"
Tiểu tiên cô á lên rồi lại đỏ mặt, gật đầu như mổ thóc, sau đó lại liếc trộm ta một cái: "Đúng vậy, chẳng biết vị thượng tiên này xưng hô thế nào?"
Từ trên trời xuống dưới đất, lần đầu tiên có người gọi ta là "Thượng tiên", ta nhất thời vạn phần cảm động, đang muốn mở miệng, nhưng như thường lệ, lại bị hồ ly tiên nhiệt tình kia cướp lời: "Oh hohoho, đây là Cẩm Mịch, oa oa (đứa trẻ) Húc Phượng nhà ta đang nuôi dưỡng, trông tươi ngon mọng nước chứ?"
Ta đành chấp nhận mệnh trời thở dài não nuột, chuyện như cơm bữa.
Hồ ly tiên gặp ai cũng giới thiệu ta là người Phượng Hoàng đang nuôi dưỡng, ta chẳng qua chỉ ở trong Tê Ngô cung một trăm năm ngắn ngủi, được Phượng Hoàng truyền thụ cho một vài biện pháp tu luyện, linh lực và vóc người cũng phát triển rất nhiều, sao tự nhiên lại thành do hắn nuôi lớn chứ...
Tiểu tiên cô lại gật đầu lia lịa, gật xong cái cuối cùng thì thôi không ngẩng mặt lên nữa.
Hồ ly tiên lấy một sợi tơ hồng ra để đưa cho nàng, ta suy nghĩ tiểu tiên cô này tốt xấu gì cũng là một người có mắt nhìn mới gọi ta là "Thượng tiên", thực là không biết báo đáp thế nào, liền giật lấy sợi tơ hồng, bện thành một đóa hoa, rồi mới đưa lại cho nàng, dặn: "Nguyệt Bội Tinh Sứ chỉ cần đặt bông hoa này vào trong một đụn mây, nó sẽ bám rễ ra cành."
Tiểu tiên cô nghe vậy cuối cùng cũng ngẩng đầu lên, nhận lấy đóa hoa, khóe mắt đuôi mày hiện rõ vẻ ngọt ngào hạnh phúc, trước khi đi còn không quên nhìn ta lần cuối.
Ngày hôm sau, sắc trời còn âm u, lưỡng lự chưa muốn sáng hẳn, ta đã thức dậy đi ra hoa viên phía sau Tê Ngô Cung ngồi thiền, Phượng Hoàng nói: "Giờ Dần, khoảnh khắc lúc ngày đêm giao nhau, là lúc khí trời và đất giao hòa, có thể đả thông bách huyệt, tu luyện tuyệt hảo". Thế là, suốt một trăm năm này ta không còn có thể thưởng thức cái tư vị ngủ nướng thêm một lần nào nữa, chẳng biết thiên giới có vị thần tiên nào có thể dậy sớm hơn cả Mão Nhật Tinh Quân giống như ta hay không.
Đương lúc ta trông xa giống như ngồi thiền, trông gần cũng giống như ngồi thiền, nhưng kì thực là đang ngủ gà ngủ gật, thì tiểu tiên thị Phi Tự hoảng hốt như kẻ bị giật kinh phong ngã xuống trước mặt ta, "Cẩm Mịch, tiên nga tỷ tỷ của Cửu Diệu Tinh Cung ở ngoài cửa nhờ ta đưa bức thư này cho ngươi". Lời còn chưa dứt người đã giật kinh phong nhảy lên mấy bước. Ta nhặt bức thư thiếu chút nữa bay thẳng vào giữa trán mình, thở dài, biết khi nào thì Phi Tự mới có thể chững chạc giống như ta đây? Biết khi nào thì Phượng Hoàng mới có thể thôi không quyến rũ hoa đào nữa đây?
Giờ Mẹo, ta đem bức thư tình thơm tho trắng nõn đến dâng tận tay Phượng Hoàng, Phượng Hoàng theo thông lệ mở thư ra xem, nhưng lần này không đọc thư như xem rau cải giống mọi hôm, mà hai mắt nheo nheo, vẻ mặt tràn đầy thích thú, cuối cùng, cuối cùng còn không nhịn được phì cười một tiếng.
Ta không khỏi tiếc rẻ vì không chịu tranh thủ đọc trước bức tình thư kia xem thế nào. Xem ra một trăm năm gần đây bản lĩnh viết văn của các tiên tử đã tiến bộ rất nhiều rồi.
Đang lúc ảo não, thì Phượng Hoàng lại đưa đôi mắt hẹp dài kiêu ngạo, ném cho ta một ánh mắt giống như đang kiểm tra hoa quả, ngoắc tay nói: "Ngươi qua đây."
Trước khi ta đến gần, hắn đã đưa bức thư thơm nức mũi kia cho ta: "Ngươi xem đi."
Ha ha, thật đúng ý ta.
Share
Tweet
Pin
Share
No nhận xét
Older Posts

Follow Us

Labels

DESIGN Học cách yêu MUSIC NGỮ VĂN TOÁN HỌC TOIEC TOIECluyenthi TRUYỆN
Được tạo bởi Blogger.

LATEST POSTS

  • Nghịch lý Zeno - Achilles và con rùa
    Tiếp tục như vậy, để chạy hết quãng đường A n-1 A n  = 1/100 n-2  (km),  Achilles  phải mất  thời gian t n =  1/100 n-1  (h). Vậy tổng thời...
  • [ NGỮ VĂN ] Phân tích 14 câu thơ đầu trong bài thơ Tây Tiến của Quang Dũng
    “Sông Mã xa rồi Tây Tiến ơi! ...... Mai Châu mùa em thơm nếp xôi”. ( Ngữ văn 12  – tập I, tr.89) Dàn bài chi ti...
  • [ WEB ] Chèn bình luận FACEBOOK vào WEBSITE
    Bước 1 : Truy cập link: https://developers.facebook.com/docs/plugins/comments Bước 2: Sao chép và dán đoạn mã U...
  • [ NGỮ VĂN ] Phân tích bài thơ Tây Tiến
    Phân tích bài thơ Tây Tiến I. Tác giả, tác phẩm Tác giả Quang Dũng II. Tìm hiểu và phân tích tác phẩm A. Cảm nhận chung...
  • Nhật ký tôi
     Ngày 14/9/2020 Tâm hồn trống rỗng Vì bản thân quá yếu đuối hay sao, vì sao vì sao hôm nay lại như vậy, cảm giác trống rỗng như vậy, cô đơn...
  • [ HƯƠNG MẬT TỰA KHÓI SƯƠNG ] Chương 6
    Phật tổ gia gia từng nói: "Nhất niệm tham dục khởi, bách vạn chướng môn khai"(*). Nhân sinh nhất định phải trải qua ha...
  • [ HƯƠNG MẬT TỰA KHÓI SƯƠNG ] Chương 9
    Ở dưới phàm thế, diễn viên hát tuồng Côn Sơn cất giọng lanh lảnh: "Lưu quang dung dịch bả nhân phao, hồng liễu anh đào, lục liễu ...
  • [ HƯƠNG MẬT TỰA KHÓI SƯƠNG ] Chương 13
    Lần này, Phượng Hoàng bay có thể coi như là vững vàng, không khiến ta lăn lộn tùng phèo trong tay áo hắn như lần trước, chỉ có điều l...
  • [ HƯƠNG MẬT TỰA KHÓI SƯƠNG ] Chương 10
    Mấy ngày gần đây, tâm tình Phượng Hoàng dường như không được vui vẻ, đặc biệt là mỗi lần nhìn thấy ta, nhãn thần rõ ràng hiện lên hai c...
  • [ HƯƠNG MẬT TỰA KHÓI SƯƠNG ] Chương 2: Trái cây tới từ ngoài trời
    "Một niệm lòng tham trỗi dậy, trăm ngàn chướng ngại tới." ***** Một buổi tối thanh vắng tĩnh lặng thế này ...

Created with by BeautyTemplates