[ HƯƠNG MẬT TỰA KHÓI SƯƠNG ] Chương 10
Mấy ngày gần đây, tâm tình Phượng Hoàng dường như không được vui
vẻ, đặc biệt là mỗi lần nhìn thấy ta, nhãn thần rõ ràng hiện lên hai chữ
"chán ghét", lại còn in đậm in nghiêng. Do đó, ta đoán đại, chắc chắn
là đố kị rồi.
Phượng Hoàng, tên quan sai
hời hợt kia, đã làm quan ở Lục Giới ước chừng một vạn năm nay, có lẽ đã quá
quen với việc được ngàn người ngưỡng mộ vạn người khuynh đảo, nhưng hôm nay lại
có một Nguyệt Bội Tinh Sứ lọt lưới không bị hắn mê hoặc, trái lại để mắt đến
ta, tự nhiên khiến hắn trong lòng không được thoải mái là phải.+
Ta nghĩ rồi, mình chỉ là một
loại trái cây thấp kém có chút trình độ, nên quyết định cất cây "Tỏa Linh
Trâm" (*) kia đi, dùng một đoạn thân bồ đào làm trâm cài, bộc lộ thân thể
thật sự, để người khác khỏi nhận nhầm mình là nam thần tiên, tránh gặp phải một
tiểu tiên cô khác lại mê ta giống Nguyệt Bội, cũng đỡ cho lòng tự trọng của
Phượng Hoàng lại thêm một lần bị đả kích.
(*) Chú giải thêm về
"Tỏa Linh Trâm": Đúng như tên gọi của nó: Tỏa = khóa, xiềng, xích;
Linh = tâm linh. Cây trâm này là một dạng bùa chú mà Trường phương chủ Mẫu Đơn
lừa Cẩm Mịch cài lên tóc để ngăn ko cho em ấy trổ mã, để tránh Cẩm Mịch bị
'người ngoài' dòm ngó. Thế nên, em ấy mới có bộ dạng của một đứa con nít 10
tuổi như vậy.
Ta cài nhánh cây bồ đào ngày
ngày ra vào Tê Ngô cung, nhưng sắc mặt gã Phượng Hoàng kia cứ càng ngày càng
kém, ngay cả sắc mặt của các tiên nga tỷ tỷ trong Tê Ngô cung cũng không tốt
lên được, chỉ có các tiểu tiên thị hễ gặp ta thì gương mặt lúc nào cũng mừng rỡ
ửng lên một màu hồng giống màu trứng Chu Tước.
Hôm nay, một vị tiên nga tỷ
tỷ đến quét dọn Tẩy Trần Điện cứ đưa mắt quan sát ta cả buổi, rồi trịnh trọng
tuyên bố: "Cẩm Mịch, ngươi quả nhiên là chiêu ong dụ bướm."
Sao? Lời này nghe có chút kỳ
quái, thân là hoa cỏ rau quả như chúng ta đương nhiên là phải chiêu ong dụ bướm
rồi, nếu không ong không bướm lấy ai mà thụ phấn, rồi làm sao ra hoa kết trái
đây? Không có kết trái, thì bồ đào ta ở đâu chui ra?
Thế là, ta liền thản nhiên
đáp: "Ha ha, đây là bổn phận của ta, chuyện nên làm, chuyện nên làm."
Tiên nga tỷ tỷ ngẩn ngơ tại
chỗ, Phi Tự đứng bên cạnh ho một tràng dữ dội: "Cẩm Mịch, thiếu suy nghĩ
không phải là lỗi của ngươi, chẳng qua là thiếu suy nghĩ lại thêm bộ dạng như
vậy, thực là thẹn với cái thân xác đẹp đẽ bên ngoài của ngươi."
Đang định mở miệng, lại nghe
phía sau có tiếng cười nhạt, tiên nga tỷ tỷ và Phi Tự vội vàng đứng dậy, theo
quy củ lập tức đứng dẹp sang một bên, ta quay đầu lại nhìn, thì ra là Phượng
Hoàng không biết đã trở về từ lúc nào, đang đứng ở phía sau lưng ta.
Ta ngắm nghía một lượt, gã
này hôm nay sắc mặt hoàn hảo, khóe miệng thấp thoáng một lúm đồng tiền mờ nhạt,
hắn cũng liếc nhìn ta, vân đạm phong khinh phất ống tay áo nói: "Lui xuống
hết đi."
"Dạ". Phi Tự và
tiên nga tỷ tỷ khom người lui ra.
Ta cũng định theo đi ra
ngoài, nhưng Phượng Hoàng ngăn ta lại: "Ngươi đi rồi, lấy ai mài mực đây?"
Ta bĩu môi, cầm lấy thỏi mực thơm mài mài trên nghiên mực xăm
xắp nước, Phượng Hoàng ngồi bên cạnh chấp bút quẹt quẹt quẹt rồi bắt đầu vùi
đầu vào công văn, đột nhiên lên tiếng mà không thèm ngẩng đầu lên nhìn ta:
"Hay là cài Tỏa Linh Trâm lên như cũ đi."
"Gì?". Lại có
chuyện gì nữa đây?!
Đầu mày hắn khẽ chau lại,
nhíu đôi mắt dài hẹp nhìn ta, "Sao? Không muốn ư?"
Cái tên này khí thế đè đầu
cưỡi cổ người khác quả nhiên là lợi hại, ta vội vàng nói: "Ta thực sự
không phải cố ý muốn ưa nhìn hơn người khác đâu, hoàn toàn trùng hợp, trùng hợp
thôi mà."
Phượng Hoàng ngẩn ra, rồi
không nhịn được phì cười, đưa tay búng lên trán ta một cái 'póc', "Ngươi
đó... vô tâm vô phế..."
Quả nhiên là một tên Điểu nhi
hỉ nộ vô thường.
"Đây là thiếp mời thúc
phụ nhờ ta đưa cho ngươi". Hắn rút một tấm thiệp đỏ chói từ trong ống tay
áo ra đưa cho ta.
Ta nhận lấy tấm thiệp mở ra
đọc, là hồ ly tiên hẹn ta ngày mai giờ Tỵ đến Nhân Duyên Phủ uống trà nghe kịch.
Thật ra, lần này chuyện Kế Đô
Tinh Quân tới cửa cầu hôn chấn động như vậy, hận không thể truyền khắp mọi ngõ
ngách xó xỉnh. Một người tính tình thích náo nhiệt như Hồ Ly Tiên chắc hẳn đã biết
từ lâu, ta nghĩ, nhịn tới ngày hôm nay mới có hành động quả thật chẳng dễ dàng
gì. Chỉ có điều bình thường Hồ Ly Tiên hễ gặp chút chuyện gì vui đều trực tiếp
chạy tới Tẩy Trần Điện tìm ta, hoặc là sai tiểu tiên thị truyền lời bảo ta qua
Nhân Duyên Phủ, sao hôm nay tự nhiên trịnh trọng thế này.
Định hỏi Phượng Hoàng, thế
nhưng nhìn cái bộ dạng bận bịu của gã, ta chẳng dại gì mà tới gần để bị bẽ mặt,
thây kệ đi.
Hôm sau, ta giấu một thỏi mực
thơm nhất phẩm màu xanh đen của Tẩy Trần Điện vào trong tay áo để làm quà, rồi
lên đường đến Nhân Duyên Phủ. Cơn mưa nhỏ rả rích vừa mới tạnh, một cái cầu
vồng bảy màu sặc sỡ treo lơ lửng bên ngoài Tê Ngô cung tạo nên một cảnh đẹp
tuyệt vời.
Ta vốn không thích cưỡi mây
đạp gió, lần này thấy quang cảnh như vậy, trong lòng vô cùng thích chí, liền
thủng thỉnh bước đi trên chiếc cầu vồng kia, tiện đường ngắm cảnh luôn. Thế
nhưng, ta quên mất một điều, phàm là những thứ đẹp đẽ chỉ nên đứng ở xa xa mà
nhìn, chứ đến gần quá thì sẽ thấy không thực, thí dụ như cái cầu vồng này nè,
nhìn từ xa bảy màu mê ly trông rất đẹp mắt, nhưng mà đi tới mới phát hiện rất
là trơn trợt, sơ sẩy không đứng vững một tí, ta liền 'oạch' một cái trượt từ
đầu này sang tới đầu bên kia.
Tới phía bên kia của cầu
vồng, ta vất vả đứng dậy, chưa kịp chỉnh đốn áo xống cho đàng hoàng đã bị cảnh
đẹp trước mắt làm cho mê hoặc.
Trong không gian im lặng vắng
vẻ, một mảng rừng xanh thẫm tươi tốt bao bọc chung quanh một hồ nước màu nâu
đậm y như chén thuốc nước đắng nghét, sóng gợn lăn tăn. Bên hồ có một bầy hươu
sao nằm ngồi đủ kiểu, thong dong nhàn hạ. Một chú hươu con trong bầy thính tai
nghe tiếng động, hai tai khẽ động đậy, đôi mắt xoe tròn quay sang nhìn về phía
ta, có lẽ cảm thấy sắc mặt ta hiền lành không có ác ý liền quay mặt về chỗ cũ.
Qua khe hở của cái đầu nó, ta
nhìn thấy một cái đuôi cá, một cái đuôi cá trên bờ. Ô, làm thế nào mà ngày nay
đến cả cá cũng bị bức lên bờ vậy kìa? Đây đúng là một hiện tượng suy thoái môi
trường khiến người ta đau lòng đứt ruột mà.
Nhưng khi bước lại gần nhìn
thử, ta nhìn thấy một cái đuôi cá, không hẳn, là nhìn thấy một con người, hình
như cũng không đúng lắm. Hắn có nửa người dưới là một cái đuôi cá với những cái
vẩy lấp lánh, nhưng nửa người trên lại một thiếu niên hình người mặc áo trắng,
đang nhắm mắt gối đầu trên bụng của một con hươu sao say giấc nồng.
Chỉ mới vừa nhìn thì người nọ
đã tỉnh dậy rồi. Đôi mắt trong veo mê mẩn nhìn ta.
Ta chỉ chỉ vào cái đuôi của
hắn, phấn khích nói: "Đúng là một cái đuôi không gì sánh bằng nha!"
Người nọ cũng nhìn vào cái
đuôi của mình, nói: "Thường thôi, thường thôi." Thái độ khiêm tốn.
Bầy hươu sao chung quanh thấy
hắn tỉnh dậy, lập tức ngoan ngoãn dừng mọi động tác rồi từng con một tiến gần
đến bên cạnh. Cảnh tượng như vậy, ta hiểu nè, người này chắc chắn là một tiên
quan chăn hươu.
Trong chớp mắt, cái đuôi cá
to lấp lánh ánh bạc kia không biết đã hóa thành hai bắp đùi từ khi nào, chỉ
thấy vị tiên quan chăn hươu đã đứng dậy thong thả sửa sang lại vạt áo. Vừa nãy
nằm nên không nhìn thấy, bây giờ đứng lên ta mới phát hiện vị tiên quan này chiều
cao cũng ngang ngửa Phượng Hoàng.
Ta ngẩng đầu hỏi hắn:
"Đàn hươu này tiên quan chăn rất tốt, mập mạp khỏe mạnh. Chỉ là không biết
chúng được đưa đến Thiện phòng của vị tiên quan nào?"
Vị tiên quan kia trấn định
lại: "Chăn hươu? Thiện phòng?". Thần sắc hơi có vẻ ấm ức.
Ta giật mình, chẳng lẽ đã
chạm đến nỗi đau thầm kín của hắn? Phẩm giai của thần tiên chốn thiên giới vô
cùng sâm nghiêm, rất được chú trọng. Một tiểu ngư tiên quan làm việc chăn thả
có lẽ là một cấp bậc không cao, lần này bị ta trực tiếp gọi thẳng ra như vậy
chắc là mất mặt lắm. Tỉ như người làm quan ở phàm giới vậy, từ tể tướng cho tới
cửu phẩm, lúc gặp nhau đều nhất định phải chắp tay khiêm tốn gọi đối phương một
câu: "[tên gì đó] đại nhân", bất phân cao thấp, để cho những vị tiểu
quan cấp thấp cũng không đến mức xấu hổ.
Lần này là ta sơ suất quá,
vội vàng chữa thẹn nói: "Ha ha, chức vụ này của thượng tiên quả thật rất
có tiền đồ. Nhớ năm xưa Tề Thiên Đại Thánh Tôn Ngộ Không bắt đầu từ chức bật mã
ôn chuyên nghề chăn nuôi mà phô diễn tài năng, sau đó đến Tây Thiên lấy kinh
thật là nở mày nở mặt. Nghe nói Phật tổ còn phong làm 'Đấu Chiến Thánh Phật'.
À, còn có bát tiên Trương Quả Lão, hình như trước khi thành tiên cũng từng chăn
lừa. Cho nên, Cẩm Mịch đoán rằng tiền đồ của thượng tiên vô cùng hứa hẹn!"
Vị tiên quan kia cúi đầu trầm
tư chốc lát, rồi bất chợt cười tươi rói: "Nhờ tiên tử diễn giải, thật sự
khiến tại hạ đột nhiên sáng tỏ, thấu hiểu mọi chuyện. Đa tạ, đa tạ."
Ta xúc động chắp tay, tiêu
sái trả lời: "Thượng tiên khách khí rồi."
"Tiểu tiên tự Nhuận
Ngọc, chẳng biết tiên tử xưng hô thế nào?". Tiểu ngư tiên quan mỉm cười
thật đẹp.
"Tại hạ Cẩm Mịch".
Ta nhấc tay lên, thỏi mực thơm xanh đen trong tay áo bất cẩn rớt ra ngoài, ta
vỗ trán, nhớ tới lời mời của hồ ly tiên, lề mề ở đây nãy giờ, chắc cũng mất cả
canh giờ rồi ấy chứ.
Ta vội vàng nhặt thỏi mực lên
rồi nói lời từ biệt với tiểu ngư tiên quan. Sợ phải đi trên cái cầu vồng trơn
trợt kia bị té nữa, nên bước trên mây nhắm hướng Nhân Duyên Phủ mà đi.

0 nhận xét