Khi còn bé, "cái tôi" của một đứa trẻ tự cho rằng bản thân đặc biệt hơn người, mình thanh cao, mình có giá trị không ai có được. Nếu chủ động thổ lộ hay mang tâm tình đến bày ra trước mặt ai đó là việc thấp giá, kém thể diện.
Năm 22 tuổi, bản thân cảm nhận được,thời gian trôi nhanh dần. Bỗng nhiên một ngày kia thấy yêu cuộc sống này đến lạ, nhiệt huyết muốn tận tụy, muốn một lần hết mình vì ai đó trước khi nhân sinh này kết thúc, vậy nên cái giá trị cao sang ngày trẻ phút chốc trở nên vô nghĩa.
Từ khoảnh khắc vỡ ra ấy, bản thân khi phải lòng một ai sẽ không ngại thể hiện hoặc bày tín hiệu cho họ biết, sẽ cố gắng hết lòng hết mức có thể, "cái tôi" gần như vô hình, "sĩ diện" gần như bằng không. Tuy nhiên, ở một ngưỡng nào đó rất con người, khi nhận ra họ không yêu mình, không có tình cảm với mình, hoặc yêu một ai khác thay vì mình. Sẵn sàng cho họ sự tự do, tự do cho họ và tự tôn cho con tim ở lại.
Với cách yêu của một người kinh nghiệm 10 năm yêu đương , "sĩ diện" khác rất nhiều với "tự trọng", việc hy sinh hết lòng bỏ qua "cái tôi" không phải đánh mất giá trị chính mình, mà để trả cho tình yêu sự trong sạch- ít nhất một lần trong đời trước khi nhắm mắt, bản thân đã yêu một người mà không bị vấy bẩn bởi toan tính của thế gian thường tình. Ngay cả lúc trả cho họ sự tự do thì tình yêu vẫn trong sạch, tình cảm vẫn yên vị như buổi đầu, chả có dây dưa trói buộc hay mong cầu sở hữu.
