[ HƯƠNG MẬT TỰA KHÓI SƯƠNG ] Chương 9
Ở dưới phàm thế, diễn
viên hát tuồng Côn Sơn cất giọng lanh lảnh: "Lưu quang dung dịch bả nhân
phao, hồng liễu anh đào, lục liễu ba tiêu..."
Ghé mắt vào Quan Trần
Kính (*), hồ ly tiên ôm một cái đuôi cuộn tròn sáng rực trơn bóng, híp mắt ngâm
nga theo 'ưm ưm' trong miệng, ta cũng ghé mắt vào Quan Trần Kính nhìn, chống
cằm, gật gà gật gù... ngủ vô cùng hăng hái.
(*) Kính để nhìn xuống trần gian.
Một trăm năm này, vì
mục đích tu linh lực, ta làm chân thư đồng sai vặt đi theo gã Phượng Hoàng kia
thực sự lãng phí rất nhiều khí lực, thời gian thảnh thơi nhàn rỗi như thế này
quả thực không nhiều lắm, thế nên, giấc ngủ gà gật này của ta vô cùng sảng
khoái.
Hễ vui vẻ mà có thừa
thì không khỏi sinh ra lạc vào cảnh mộng. Trong mộng, ta – chân đạp trên mây,
tiên hạc bay lượn trên đầu, rốt cục công lực có thành tựu viên mãn phi thăng
làm thượng tiên. Trên trời chư vị thần tiên lũ lượt kéo tới chúc mừng, ngay cả
Quán Khẩu Nhị Lang Chân Quân cũng dẫn theo Thiên Cẩu đến chúc tụng, con Thiên
Cẩu béo ú chắc nịch vừa thở hồng hộc vừa chảy nước dãi, khiến chúng thần tiên
vui cười không dứt, ta nhất thời cao hứng nên cũng đem sủng vật (thú cưng) của
mình ra khoe - một con quạ bự chảng đen thui.
Kéo kéo lông đuôi của
nó, ta ra lệnh: "Tiểu Phượng, hót một bài cho các thượng tiên nghe
xem". Tiểu Phượng quào quào móng vuốt, chân giơ cao lườm ta một cái, im
lặng, hằm hằm.
Ta quay sang chư tiên
cười hi hi hai tiếng, "Điểu nhi này vừa mới bị nướng, chắc là cổ họng bị
nướng khô rồi."
Lời còn chưa dứt, tiểu
Phượng đã vỗ cánh bay lên, móng vuốt sắc bén bấu vào búi tóc của ta, lạnh lùng
niệm chú: "Mài mực xong chưa? Pha trà xong chưa? Thái Âm Kinh học thuộc
lòng chưa? Linh lực không cần nữa phải không?"
Ta giật mình một cái,
hai mắt mở toang, thấy ngay một đôi mắt tròn xoe sáng lấp lánh trước mặt, lại
giật mình cái nữa.
Ta bật người ra sau,
suýt nữa làm rơi Quan Trần Kính, kéo giãn cự ly ra mới nhìn rõ chủ nhân của cặp
mắt to tròn kia, một tiểu tiên cô hoảng hốt đỏ mặt đứng ở trước mặt ta, ánh mắt
không ngừng nhìn khắp mặt ta. Ta ngơ ngác chẳng hiểu gì cả.
Động tác này tất nhiên
sẽ làm kinh động đến hồ ly tiên đang nghe hát kịch, hồ ly tiên tắt Quan Trần
Kính, khúc hát trong kính bị ngắt im bặt.
"Ha ha, Tử Khí
Tinh Sứ có khỏe không, hôm nay sao rỗi rảnh đến thăm lão sinh thế này?".
Hồ ly tiên nhiệt tình hồ hởi tiến lại gần.
Tiểu tiên cô lại lúng
túng mặt đỏ ửng lên, vặn vẹo chiếc khăn gấm trong tay, cất giọng trong veo nói:
"Xin ra mắt Nguyệt Hạ Tiên Nhân, tiểu tiên là Nguyệt Bội, Tử Khí là tỷ tỷ
của tiểu tiên, tiểu tiên. . . tiểu tiên. . . tiểu tiên. . ."
Ơ, tiểu tiên cô này
nói chuyện sao lại có tiếng vọng lại thế này?
Hồ ly tiên vỗ tay, vui
vẻ nói: "Nguyệt Bội Tinh Sứ có phải đến để xin hồng tuyến hay không?"
Tiểu tiên cô á lên rồi
lại đỏ mặt, gật đầu như mổ thóc, sau đó lại liếc trộm ta một cái: "Đúng
vậy, chẳng biết vị thượng tiên này xưng hô thế nào?"
Từ trên trời xuống
dưới đất, lần đầu tiên có người gọi ta là "Thượng tiên", ta nhất thời
vạn phần cảm động, đang muốn mở miệng, nhưng như thường lệ, lại bị hồ ly tiên
nhiệt tình kia cướp lời: "Oh hohoho, đây là Cẩm Mịch, oa oa (đứa trẻ) Húc
Phượng nhà ta đang nuôi dưỡng, trông tươi ngon mọng nước chứ?"
Ta đành chấp nhận mệnh
trời thở dài não nuột, chuyện như cơm bữa.
Hồ ly tiên gặp ai cũng
giới thiệu ta là người Phượng Hoàng đang nuôi dưỡng, ta chẳng qua chỉ ở trong
Tê Ngô cung một trăm năm ngắn ngủi, được Phượng Hoàng truyền thụ cho một vài
biện pháp tu luyện, linh lực và vóc người cũng phát triển rất nhiều, sao tự nhiên
lại thành do hắn nuôi lớn chứ...
Tiểu tiên cô lại gật
đầu lia lịa, gật xong cái cuối cùng thì thôi không ngẩng mặt lên nữa.
Hồ ly tiên lấy một sợi
tơ hồng ra để đưa cho nàng, ta suy nghĩ tiểu tiên cô này tốt xấu gì cũng là một
người có mắt nhìn mới gọi ta là "Thượng tiên", thực là không biết báo
đáp thế nào, liền giật lấy sợi tơ hồng, bện thành một đóa hoa, rồi mới đưa lại
cho nàng, dặn: "Nguyệt Bội Tinh Sứ chỉ cần đặt bông hoa này vào trong một
đụn mây, nó sẽ bám rễ ra cành."
Tiểu tiên cô nghe vậy
cuối cùng cũng ngẩng đầu lên, nhận lấy đóa hoa, khóe mắt đuôi mày hiện rõ vẻ
ngọt ngào hạnh phúc, trước khi đi còn không quên nhìn ta lần cuối.
Ngày hôm sau, sắc trời
còn âm u, lưỡng lự chưa muốn sáng hẳn, ta đã thức dậy đi ra hoa viên phía sau
Tê Ngô Cung ngồi thiền, Phượng Hoàng nói: "Giờ Dần, khoảnh khắc lúc ngày
đêm giao nhau, là lúc khí trời và đất giao hòa, có thể đả thông bách huyệt, tu
luyện tuyệt hảo". Thế là, suốt một trăm năm này ta không còn có thể thưởng
thức cái tư vị ngủ nướng thêm một lần nào nữa, chẳng biết thiên giới có vị thần
tiên nào có thể dậy sớm hơn cả Mão Nhật Tinh Quân giống như ta hay không.
Đương lúc ta trông xa
giống như ngồi thiền, trông gần cũng giống như ngồi thiền, nhưng kì thực là
đang ngủ gà ngủ gật, thì tiểu tiên thị Phi Tự hoảng hốt như kẻ bị giật kinh
phong ngã xuống trước mặt ta, "Cẩm Mịch, tiên nga tỷ tỷ của Cửu Diệu Tinh
Cung ở ngoài cửa nhờ ta đưa bức thư này cho ngươi". Lời còn chưa dứt người
đã giật kinh phong nhảy lên mấy bước. Ta nhặt bức thư thiếu chút nữa bay thẳng vào
giữa trán mình, thở dài, biết khi nào thì Phi Tự mới có thể chững chạc giống
như ta đây? Biết khi nào thì Phượng Hoàng mới có thể thôi không quyến rũ hoa
đào nữa đây?
Giờ Mẹo, ta đem bức
thư tình thơm tho trắng nõn đến dâng tận tay Phượng Hoàng, Phượng Hoàng theo
thông lệ mở thư ra xem, nhưng lần này không đọc thư như xem rau cải giống mọi
hôm, mà hai mắt nheo nheo, vẻ mặt tràn đầy thích thú, cuối cùng, cuối cùng còn
không nhịn được phì cười một tiếng.
Ta không khỏi tiếc rẻ
vì không chịu tranh thủ đọc trước bức tình thư kia xem thế nào. Xem ra một trăm
năm gần đây bản lĩnh viết văn của các tiên tử đã tiến bộ rất nhiều rồi.
Đang lúc ảo não, thì
Phượng Hoàng lại đưa đôi mắt hẹp dài kiêu ngạo, ném cho ta một ánh mắt giống
như đang kiểm tra hoa quả, ngoắc tay nói: "Ngươi qua đây."
Trước khi ta đến gần,
hắn đã đưa bức thư thơm nức mũi kia cho ta: "Ngươi xem đi."
Ha ha, thật đúng ý ta.

0 nhận xét