[ HƯƠNG MẬT TỰA KHÓI SƯƠNG ] Chương 3
Ta ngẩn người kinh
ngạc nhìn hắn một lát, lúng ta lúng túng nói: "Lẽ nào, lẽ nào là một con
ác là?
Sắc mặt Điểu nhi tái
đi lườm ta một cái, nhưng không hề đáp lời ta. Ta thầm nghĩ im lặng đồng nghĩa
với chấp nhận. Thầm nhủ, ta xem hắn là quạ đen, hắn lại xem ta là yêu quái, vậy
coi như quá huề nhau rồi còn gì.
Hắn dang rộng đôi cánh
dài trong không trung, rũ một cái đứng dậy, trên người đã xuất hiện một bộ cẩm
bào màu vàng kim, rực rỡ loá mắt có thể so với mặt trời mới mọc, ta ngắm trên
nhìn dưới một lượt, cảm thấy hắn ngoại trừ lông mày dày hơn ta một chút, đuôi
mắt xếch hơn ta một chút, mũi cao gọn hơn ta một chút, dáng người cao hơn ta
một chút, trên người còn có thêm một vật gì đó bất minh, thì thật sự chẳng thấy
có chỗ nào gọi là "nam nữ khác biệt" cả.
"Có nước suối
không?". Ánh mắt bén ngót đảo qua một lượt rồi từ trên cao nhìn xuống dừng
lại trên mặt ta.
"Đạo hữu hãy đi
theo ta.". Mặc dù Điểu nhi này tính tình không được tốt cho lắm, thế nhưng
chúng ta là trái cây đương nhiên không cùng đẳng cấp với một con chim, biết
nghe lời chính là việc phải làm.
Trong đình của ta có
một dòng suối nhỏ, quanh năm sương khói lượn lờ, lão Hồ thường khen: "Chỗ
của Đào Đào quả thực là có thể sánh với thiên cung tiên cảnh.". Tuy ta
nghĩ rằng lão Hồ vị tất đã lên đến thiên cung, nhưng đối với dòng suối của nhà
mình cũng lấy làm hài lòng.
Con ác là kia nhìn
thấy thanh tuyền, sắc mặt mới tươi tắn hơn một chút, vẫy tay một cái, trên tay
liền xuất hiện một cái chén bạch ngọc có quai cầm, múc nửa chén nước suối, rồi
"vọng-văn-vấn-thiết" một lúc y như phẩm trà rồi mới cho vào miệng,
nhấm nháp một lúc mới nói: "Nước suối này cũng khá ngọt mát, miễn cưỡng
cũng có thể uống."
Ta không nghe kỹ hắn
nói những gì, nhưng mà thấy hắn chỉ cần phất tay là có thể biến ra một cái chén
tinh mỹ như vậy thì cảm thấy vô cùng ái mộ. Ta mặc dù có biết thuật biến hóa,
nhưng suy cho cùng vẫn phải dựa vào một cọng cỏ hoặc một cái lá hoặc gì gì đó,
chứ biến ra từ không trung thì không làm được. Lão Hồ cũng không được, chỉ
Trường phương chủ là có thể. Đủ thấy con ác là này không những là một vị tiên,
mà còn là một vị tiên cấp bậc khá cao. Thật đáng tiếc động tác của ta hôm qua
quá chậm chạp, không nhân cơ hội hắn còn hôn mê mà cướp lấy nội đan tinh nguyên
của hắn, nói không chừng lúc này ta đã có thể đứng trên hàng tiên ban rồi, giờ
thì, trộm gà không thành ngược lại còn mất đi nắm gạo, còn phải ủy khuất bản
thân phục dịch cho hắn.
Thở dài não nuột!
Chợt thấy trên đầu có
cái gì kỳ kỳ, ngước mắt lên nhìn thì chính là con ác là đó đang cầm lấy búi tóc
của ta mà nghịch, lại nói, búi tóc của ta bộ chơi vui lắm sao? Lẽ nào đây là
"luyến vật phích" (*) trong truyền thuyết.
(*) Theo tâm lý học: tiếng việt gọi là "Chứng ái vật"
"Con tiểu yêu
này, than thở cái gì vậy?"
Xem ra con ác là này
trí nhớ còn tồi hơn cả lão Hồ rất nhiều, há mồm ngậm miệng đều gọi ta là tiểu
yêu.
Ta ngồi xuống bờ suối,
cởi giày cởi vớ, rồi ngâm chân vào dòng suối trong lành, cái mát lạnh sảng
khoái lan thỏa thật thoải mái, đang lúc hai chân vung vẩy đạp nước rất là vui
vẻ, thì thấy con ác là kia đen hết nửa bên mặt, "Nước suối này còn dùng để
làm gì?"
Ta hết sức kinh ngạc,
"Nước suối đương nhiên là dùng để rửa chân, tắm táp, giặt giũ."
"Ngươi! ..."
sắc mặt con ác là lại từ đen chuyển sang đỏ, che miệng liền bắt đầu nôn khan, sau
một lúc lửa giận phừng phừng xông về phía ta quá: "Tiểu yêu hoang dã, bẩn
thỉu không chịu được!"
Ta không thể nào hiểu
nổi, vừa nãy nói "ngọt mát" chính là hắn, bây giờ nói "bẩn
thỉu" cũng là hắn, chim ác là quả thực là hỉ nộ vô thường a. Đúng là đáng khinh.
Con ác là kia đưa tay
vỗ trán, day day thái dương, nói: "Bỏ đi.". Tiếp đó đảo mắt nhìn
chung quanh một vòng, hỏi: "Nơi này có phải là hoa giới?"
"Đúng vậy."
Đến lúc này, ta đại để
có thể tóm lược như sau, ác là là một loại chim tính tình cổ quái, trí nhớ kém,
luyến vật, hỉ nộ vô thường cộng thêm phản ứng chậm chạp.
Hắn lườm ta một cái,
giơ tay vẫy đến một đám mây bảy màu, mắt thấy hắn sắp nhảy lên mây bay đi, ta
mới hiểu ra hắn đang chuẩn bị rời khỏi hoa giới, liền chộp lấy ống tay áo của
hắn mặt đầy ủy khuất, "Đạo hữu còn chưa báo đáp ân cứu mạng của ta
đó."
Hắn tự tiếu phi tiếu
giật tay lại, hỏi ta: "Ồ? Chẳng biết ân công muốn ta báo đáp thế
nào?"
Ta vặn vẹo mấy ngón
tay suy nghĩ một chút, "Nếu ngươi đưa ta ra khỏi kết giới này đến thiên
cung, ân tình này coi như xóa bỏ."
Vừa dứt lời, thì ta
lại bị hắn làm hiện nguyên hình, đang định oán giận, thì con ác là kia lại đặt
ta vào lòng bàn tay ước chừng trọng lượng, nói: "Như vậy mang theo cũng
không trở ngại gì.". Liền nhét ta vào ống tay áo rồi đằng vân bay đi.
Chẳng biết hắn bay đi
bao xa, ta chỉ biết mình ở trong ống tay áo hắn lăn lông lốc hết trái rồi phải,
hết phải rồi trái, từ trên xuống dưới, lại từ dưới lên trên, lăn nhiều đến mức
đầu óc choáng váng vô cùng khó chịu.
Vừa dừng lại, liền
nghe được một thanh âm kinh hỉ hét toáng lên: "Nhị điện hạ đã trở về! Nhị
điện hạ đã trở về! Mau mau thông báo cho Thiên đế bệ hạ!"
Ngay sau đó, một trận
ngũ vị tạp hương phấn hoa xộc vào tận phổi, một đống giọng nói đồng loạt vang
lên: "Phượng quân đã đi đâu vậy? Thật đúng là làm bọn nô gia lo muốn
chết!"
"Chỉ đi vòng vòng
ở ngoại giới một hai ngày, khiến các mỹ nhân sợ hãi rồi.". Cái này là
giọng con ác là, ta nhận ra.
Một giọng oán trách ủy
mị nói tiếp: "Phượng quân thật là xấu, dọa nô gia lo lắng không yên."
Lại nghe thấy một
giọng nói già nua: "Chúc mừng Nhị điện hạ niết bàn trùng sinh(sống lại).
Chúng lão tiên hộ pháp bất lợi, thỉnh điện hạ trách phạt!"
Niết bàn? Ta mặc dù bị
cấm trong thủy kính kiến thức không nhiều lắm, nhưng điển tích đọc qua cũng
không ít, cho nên vẫn hiểu được chỉ có Phượng hoàng mới có câu nói "tắm
lửa niết bàn" này, không khỏi có chút chấn động, nói như thế thì Điểu nhi
này chính là một phượng hoàng thần điểu!
Hóa ra, lông chim đen
thùi không nhất định là một con quạ đen, mà còn có thể là một con phượng hoàng
bị thiêu rụi.
Mọi thứ chợt im ắng,
mùi phấn hoa dần dần tán đi, lại nghe thấy con phượng hoàng kia nhỏ giọng đáp:
"Việc này vốn không thể trách Liêu Nguyên Quân chư tiên, chỉ nghe cả đời
làm trộm, chứ nào nghe cả đời phòng trộm. Câu nói này của phàm nhân, ta cho
rằng thật là hữu lý."
"Ý Điện hạ
là..."
Còn chưa nghe được
nguyên nhân, thì ta đã lộn vòng vòng rồi trượt khỏi ống tay áo rơi ra ngoài,
hóa thành hình người, cái mông đã thân thiết ôm mặt đất rồi, đau đến nỗi nước
mắt lưng tròng, ngẩng đầu lên thì thấy một lão thần tiên râu dài bạc phơ đang
nhìn ta sửng sốt ngạc nhiên, mãi một lúc lâu mới nói: "Đây, đây là tiểu
đồng ở đâu tới vậy?"
Nhưng cái con chim
phượng hoàng kia lại không thèm bận tâm chỉ liếc ta một cái, "Chẳng qua là
một con tiểu yêu muốn báo ân thôi."
Lão thần tiên vuốt
vuốt chòm râu dài dưới cằm, "Điện hạ có lòng nhân ái lương thiện, bản thân
gặp nạn, nhưng vẫn không quên cứu tế thiên hạ."
Ta căm giận muốn móc
mắt của con Điểu nhi kia ra, sao không nói rõ "chủ vị tân định trạng
bổ" (tức: chủ ngữ, vị ngữ,...), khiến ông lão này lại tưởng lầm là ta muốn
báo ân cho hắn. Đang muốn mở miệng giải thích, thì một vị tiên quan từ ngoài
cửa bay vào, kéo theo một thanh âm dài ngoằn có trật tự, tuyên: "Thiên đế
bệ hạ tuyên Hỏa thần mau chóng yết kiến."
"Húc Phượng lĩnh
chỉ.". Phượng hoàng "khét" khiêm tốn cúi người ôm quyền, rồi
xoay sang nói với lão thần tiên: "Liêu Nguyên Quân cũng đi cùng ta.".
Rồi lại nói với vị tiên quan kia: "Huệ Hành Giả xin đi trước dẫn
đường."
Đoàn người chớp mắt đã
đi sạch, chỉ còn lại một mình ta ngồi giữa căn phòng rộng thênh thang này cùng
với bức hoành phi đề hai chữ "Tê Ngô" treo phía trên sảnh, ta nhìn
nó, nó nhìn ta, chán ngán.
Ta phủi phủi xiêm y
đứng dậy, bước ra ngoài cửa nhìn trái nhìn phải một lượt, lẽ nào đây chính là
thiên cung? Cảnh vật chung quanh cũng không có gì đáng ngạc nhiên, chỉ là có
thêm tầng tầng lớp lớp sương mù lượn lờ không tan mà thôi, khiến cho mặt đất ở
dưới bị che lấp thoắt ẩn thoắt hiện, chỉ tổ làm người ta không nhìn rõ đường
đi, bước thấp bước cao, đi lại rất là vất vả.
Lúc đó, ta vẫn còn
chưa biết phàm là thần tiên hễ ra khỏi cửa thì đều dùng phép bay đi, đi bộ quả
thật là một hành động trái với lẽ thường.
Lại nói đến khu vườn
của con Phượng Hoàng kia thực sự rất rộng, nhưng chỉ có điều hoa cỏ đơn điệu
nhàm chán, đếm tới đếm lui, tổng cộng có ba loại hoa: Phượng Tiên hoa (hoa bóng
nước), Phượng Hoàng hoa (hoa phượng vĩ), Ngọc Phượng hoa. Thật là nghèo nàn.
Đi dạo một vòng, giữa
những cánh hoa phượng hoàng đỏ chói rụng đầy đất, ta nhìn thấy một vật gì đó
tròn tròn lồi lồi nhấp nhô lên xuống, nhìn xa cũng không rõ lắm, vì vậy ta gạt
bớt lớp cánh hoa ở chung quanh ra xem, thì thấy một con thú nhỏ có bộ lông đỏ
như lửa, người cuộn tròn một cục ngủ khò khò trong đó. Lộ ra nửa cái tai nhòn
nhọn và một cái chân lông lá ra ngoài. Thật là đáng yêu.
Ta đưa tay ra bóp bóp
cái chân kia, ở chính giữa có một lớp đệm thịt nhỏ mềm mềm.
Ừm... xem ra bộ dạng
này ăn rất là ngon đây.+
Vì vậy, ta lại bóp
bóp.

0 nhận xét