[ HƯƠNG MẬT TỰA KHÓI SƯƠNG ] Chương 7
Nửa canh giờ sau, một
đám người kéo tới Nhân Duyên Phủ, ai cũng mặc giáp mang đao giống hệt nhau,
khuôn mặt nghiêm trọng, thân thể thẳng như cây bút lông, mỗi bước đi đều vô
tình lộ ra một luồng sát khí đằng đằng.
Đoàn người này vào
tiểu viện không nói hai lời liền khiêng ta lên cáng, nhấc lên rồi mang đi.
Hồ Ly Tiên thất tha
thất thểu đuổi theo phía sau, khóc lóc thảm thương: "Các ngươi là một lũ
táng tận thiên lương! Định cướp Mịch Nhi nhà ta đem đi đâu!"
Ta ngẩng đầu nhìn lên
khuôn mặt vô tội giữa bầu trời xanh, cố nhịn cơn đau.
Hồ Ly Tiên khàn giọng
đấm ngực giậm chân: "Mịch Nhi à! Cha có lỗi với con! Chứng kiến lũ kẻ cắp
bắt con đi gán nợ mà không làm gì được! ..."
"Thúc phụ đừng
tiếp tục kêu gào nữa, sợ là tên tiểu yêu này không quá một canh giờ nữa sẽ bị
hóa thành tro bụi rồi" - Phượng Hoàng ở bên cạnh từ đầu tới cuối trơ mắt
nhìn thản nhiên nói một câu.
Hồ Ly Tiên lập tức lau
nước mắt đứng thẳng người dậy, cười tủm tỉm nói: "Cho nên ta mới muốn
tranh thủ diễn một màn ác bá đoạt nữ nhi, sinh ly tử biệt."
Các thiên binh đang
khiêng cáng cứu thương tay run lên một chặp. Ta chỉ biết cắn răng, tiếp tục
nhịn đau.
Thực tế chứng minh, Hồ
Ly Tiên đối với y thuật quả nhiên chỉ là biết sơ sơ, thuốc hắn cho ta uống,
không những không làm hạ cơn nóng trên người ta, mà còn tăng thêm mấy lần. Muốn
gỡ nút phải tìm người thắt nút, trứng Chu Tước mà ta ăn là vật lấy từ trong
cung Hỏa thần ra, Hồ Ly Tiên liền đốt một cây hương truyền âm, cấp tốc triệu
Hỏa thần Húc Phượng đến.
Phượng Hoàng kia đang
ở thao trường huấn luyện thiên binh thiên tướng, nghĩ chẳng biết thúc phụ hắn
xảy ra chuyện hệ trọng gì, nên dẫn theo thiên binh chớp mắt một cái liền giáng
xuống Nhân Duyên Phủ.
Hồ Ly Tiên nói rõ
nguyên nhân cho điệt nhi của hắn nghe, tên Phượng Hoàng khét kia nhướng nhướng
hai hàng lông mày kiêu căng ngạo mạn nghiêng đầu nhìn ta một cái rồi ra lệnh
cho thiên binh khiêng ta đến Tê Ngô cung để chẩn trị.
Trước khi ra khỏi Nhân
Duyên Phủ, Hồ Ly Tiên còn vẫy vẫy chiếc khăn lụa, cắn môi đỏ mắt nói:
"Mịch nhi, con đến Tê Ngô cung cần phải nhu thuận thông minh một chút, hầu
hạ Húc Phượng đại quan nhân cho tốt."
Phượng Hoàng khóe mắt
xếch ngược. Ta rốt cục cũng hôn mê bất tỉnh như ý nguyện.
Lúc ta tỉnh lại, mở
mắt liền thấy một vòm trời vừa đỏ vừa tròn giống hệt như quả trứng Chu Tước,
phía trên còn có mấy đám mây hồng bay lững lờ khoan thai như một đống trứng Chu
Tước.
À, chẳng qua chỉ ăn
hai quả trứng Chu Tước thôi mà, sao trời đất lại biến thành hình dáng như thế
này chứ.
Xoay cổ sang bên, chợt
thấy một vật thể không giống trứng Chu Tước khiến ta giật cả mình. Giữa đám
sương khói lượn lờ có một thiếu niên ngồi xếp bằng ngay bên cạnh ta, sắc mặt
lạnh lùng, mắt dài khép nhẹ, mái tóc đen như mực buộc một nửa, bay bồng bềnh
uốn lượn theo gió xuân.
Còn đang nghi hoặc,
thì cặp kia mắt đột ngột mở ra, như bảo kiếm tuốt ra khỏi vỏ tia sáng bắn ra
bốn phía. Sao lại là con Phượng Hoàng này, vậy mà ta còn tưởng mình đã xuống âm
tào địa phủ gặp quỷ hồn đền tội rồi chứ.
Hắn đưa tay qua, đầu
ngón tay bấm lên mạch của ta, ta cúi đầu nhìn bàn tay hắn, trắng trẻo thon dài,
móng tay trơn bóng vuông vức, đúng thật là một kẻ đáng ghét mà, đến cả ngón tay
mà cũng kiêu căng như thế.
"Nín thở, nội vận
mười hai chu thiên" - Phượng Hoàng ra lệnh.
Ta thật thà làm theo
lời hắn, liền phát hiện cảm giác đau đớn trước kia hoàn toàn tan biến hết, chỉ
có điều linh lực hình như yếu hơn so với ban đầu rất nhiều, đau khổ thay.
Phượng Hoàng bên cạnh
hừ một cái, "Tên tiểu yêu nhà ngươi, bình thường thể chất âm hàn, chỉ hợp
thủy dưỡng, lại không biết tự lượng sức mình mà đi ăn trứng linh điểu Chu Tước
của ta, Chu Tước tính cực nóng, nếu thúc phụ không sớm nhờ cậy, ngươi đã biến
thành cây đuốc sống từ lâu rồi."
Ta lặng lẽ rưng rưng,
"Nhân gia là bồ đào, nhân gia sinh trưởng trong đất, nhân gia không phải
là thủy dưỡng, nhân gia cho rằng Chu Tước có họ hàng với heo, nào biết đâu nó
là họ hàng với lửa, linh lực của nhân gia không còn được phân nửa..."
"Mà thôi, ngươi
đừng lèm bèm nữa ta nhức đầu lắm, tạm tha cho ngươi trước, cứ ở trong Tê Ngô
cung mà dưỡng thương đi" - Phượng Hoàng phất vạt áo đứng dậy, vẫy một tiểu
tiên thị phân phó - "Ngươi mau thu dọn gian sương phòng này sắp xếp ổn
thỏa cho tiểu yêu."
Ta quẹt quẹt giọt nước
mắt còn chưa kịp chảy xuống má, lẽo đẽo đi theo tiểu tiên thị.
"Chuyện kia...
Cẩm Mịch bán tiên, sao điện hạ lại gọi ngươi là 'tiểu yêu ' thế?". Vì sao
thiên hạ lại có một kẻ không thức thời như thế chứ, ta yếu ớt nhìn về phía tiểu
tiên thị đang nghiêng đầu nhìn ta, không phải ai khác, chính là cái tên Liễu
Thính đã cho ta trứng Chu Tước.
"Liễu Thính, hôm
nay nguyên khí của bị đại thương, muốn tẩm bổ một chút". Ta tìm thấy trong
sương phòng một chiếc ghế bằng gỗ hoa lê liền ngồi dựa xuống.
"Hả? Ờ".
Liễu Thính ngẩn ra sờ sờ sau ót, "Chẳng biết Cẩm Mịch cần dược liệu gì
đây?"
Ta hạ thấp giọng xuống
ghé vào lỗ tai hắn nói: "Những con yêu tinh như bọn ta tất nhiên là chỉ ăn
đồng nam đồng nữ, tiên đồng lại càng quá dốt."
Liễu Thính mặt mày tái
mét bỏ chạy trối chết.

0 nhận xét